Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc, Tôi Dùng Huyền Học Nghịch Tập Chương 15: Lần Đầu Gặp Mặt

Cài Đặt

Chương 15: Lần Đầu Gặp Mặt

Căn hộ Tô Tô thuê nằm ở tầng một của khu chung cư, mỗi tầng chỉ có ba nhà. Phòng cô ấy hướng về phía Tây nên không thể nhìn thấy cửa thang máy, chỉ thấy một bóng đen kéo dài đang đổ xuống hành lang.

Lờ mờ có thể thấy bóng đen ấy đang cầm gì đó trong tay.

Cô ấy nhớ lại lời Vân Quán Nguyệt vừa nói, nhìn kỹ lại vật đó càng nhìn càng giống một cái búa!

Sắc mặt Tô Tô tái đi, trắng hơn cả lúc nãy, hoảng loạn lùi về sau mấy bước, cô ấy cắn chặt môi, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ sợ người ngoài kia nghe thấy.

Nhìn biểu cảm của cô ấy, khung bình luận lập tức bùng nổ.

[Chết rồi, chết rồi, ngoài đó thật sự có người á?]

[Trời ơi nhìn mặt cô ấy kìa, rõ ràng là có chuyện rồi, báo cảnh sát đi, còn chờ gì nữa!]

[Có số ban quản lý tòa nhà không, báo cho họ ngay đi. ]

Mà càng sợ thứ gì thì nó lại càng đến. Ngay lúc Tô Tô run rẩy định gọi cảnh sát thì điện thoại cô ấy lại vang lên lần nữa.

Người gọi đến chính là số ban nãy tự xưng là người giao hàng!

Chuông điện thoại không quá lớn, nhưng với Tô Tô lúc này lại như sét đánh ngang tai, khiến cô ấy cứng người, không dám nhúc nhích. hp36p

"Đừng sợ."

Giọng Vân Quán Nguyệt vang lên từ điện thoại livestream, nhẹ nhàng điềm tĩnh: "Cứ bình tĩnh, giả vờ như không có gì rồi tìm cách gọi cảnh sát. Chỉ cần em không mở cửa, hắn sẽ không vào được, em vẫn sẽ an toàn."

Chất giọng điềm đạm của cô như liều thuốc an thần, giúp Tô Tô dịu lại phần nào. Cô ấy hít sâu một hơi, ấn nút nghe máy.

Từ đầu dây bên kia, giọng đàn ông âm trầm vang lên: "Sao chưa ra lấy đồ? Không lấy là chúng tôi bị trừ tiền đấy."

Tô Tô cố ép bản thân tỏ ra tự nhiên: "Tôi đang trang điểm, lát nữa trang điểm xong sẽ ra lấy, anh cứ xác nhận giao thành công giúp tôi là được."

Cô ấy không để đối phương có thời gian trả lời, nhanh chóng nói thêm: "Thế nhé, tôi bận rồi, cúp máy đây."

Dứt lời, cô ấy lập tức chạy như bay vào phòng ngủ, khóa trái cửa rồi gọi cảnh sát.

Chỉ một câu nói thôi cũng đủ khiến Tô Tô thấy nhẹ nhõm.

Dù vậy, cô ấy vẫn chưa dám tắt livestream, co người trong góc phòng trò chuyện linh tinh với Vân Quán Nguyệt.

Không biết bao lâu sau, chuông cửa vang lên.

Tô Tô ngơ ngác trong giây lát.

Vân Quán Nguyệt nói: "Cảnh sát tới rồi, mở cửa đi."

Nghe đến đó, Tô Tô hoàn toàn yên tâm. Cô ấy nhìn qua mắt mèo, quả nhiên thấy vài cảnh sát cùng một người đàn ông đang bị còng tay.

"Là cảnh sát thật rồi!"

Tô Tô mừng rỡ khôn xiết, vừa khóc vừa cười: "Bác sĩ Vân, cảm ơn chị nhiều lắm, em tắt livestream đây!"

Cô ấy biết trong lúc cảnh sát làm việc thì không nên phát sóng.

Trong lòng cô ấy tràn ngập cảm giác sung sướng, kích động nạp thêm tiền vào tài khoản rồi tặng liền năm gói quà lớn.

[Trời ơi sao tắt sớm vậy, tôi còn muốn coi tiếp nữa mà!]

[Đúng đó, ít nhất cũng cho xem mặt gã kia chứ. ]

[Rõ ràng là diễn thôi, dám cho coi mặt thật thì chẳng phải vi phạm pháp luật à?]

[Ủa bạn là thuỷ quân à? Suốt buổi cứ lặp đi lặp lại từ "diễn", lấy mấy chuyện thế này để câu view là thất đức đấy!]

[Nói chung con gái sống một mình nên cẩn thận, đồ ăn đặt giao tốt nhất để ngoài cổng, nếu không thì lúc ra lấy cũng phải đề phòng chút chứ không là toi!]

Vân Quán Nguyệt liếc đồng hồ, đã gần nửa tiếng trôi qua.

Cô nhìn vào camera, nói với khán giả: "Hôm nay tới đây thôi nhé, hôm khác có thời gian tôi sẽ lên sóng tiếp. Tạm biệt."

Chưa đợi mọi người kịp phản ứng, cô đã dứt khoát tắt livestream.

[Lạnh lùng quá nhưng tôi thích kiểu đó!]

[Chưa xong mà, tôi còn đang định xin lên sóng nữa cơ. ]

[Chắc là bệnh nhân của chị ấy sắp tỉnh rồi. Thôi bấm theo dõi cái đã, cảm giác lần sau còn nhiều thứ hay ho lắm đây!]

Khán giả ngồi trong khung livestream tối om thêm một lúc rồi lần lượt quay trở lại phòng phát sóng chính.

Vân Quán Nguyệt tắt báo thức, bước đến bên Tiểu Phong, nhẹ giọng gọi cậu ta tỉnh dậy.

Tiểu Phong dụi mắt, ngơ ngác nhìn cô.

Vân Quán Nguyệt nói: "Về nhà ngủ đi. Hai hôm nữa quay lại tái khám."

Tiểu Phong ngước nhìn cô đầy phấn khởi: "Bác sĩ Vân, nãy em không mơ thấy ác mộng, chị giỏi thật đó! Dạo gần đây cứ nhắm mắt là em lại gặp mấy giấc mơ kinh khủng."

Vân Quán Nguyệt thầm nghĩ: [Còn trách ai? Không phải do cái miệng hại cái thân sao. ]

Cô không nói ra điều đó, chỉ mỉm cười dịu dàng: "Lần sau đừng chơi mấy trò gọi hồn nữa. Dễ làm rối loạn từ trường xung quanh, nếu đúng lúc cơ thể em yếu, tâm lý lẫn thể chất đều sẽ bị ảnh hưởng."

Nói thì nghe như chuyên gia, chứ thật ra cô đang bịa hoàn toàn.

Dù trong đầu vẫn có ký ức của nguyên chủ liên quan đến ngành tâm lý, nhưng vì bản thân chưa từng học thật sự nên khi sử dụng, cô vẫn còn khá vụng về, chỉ cố nói mấy thuật ngữ nghe cho "ra dáng" mà thôi.

Thực ra, ở một khía cạnh nào đó, tâm lý học và thuật mệnh cách lại có vài điểm tương đồng, ví dụ như chuyện "từ trường".

Phụ huynh của Tiểu Phong vẫn đang chờ bên ngoài.

Khi Tiểu Phong tỉnh hẳn, Vân Quán Nguyệt trò chuyện với họ vài câu rồi tiễn cả gia đình ra hành lang.

Lúc này buổi livestream cũng gần kết thúc. Dù kết quả chính thức còn phải đợi đến ngày tái khám, nhưng cả hai bệnh nhân đều được Vân Quán Nguyệt điều trị, nên phần thắng ở vòng đầu tiên gần như đã định.

Cuộc thi còn lại hai lượt nữa.

Thật ra trước khi đưa ra lời thách đấu, Trình Hiến Xuyên đã sắp đặt mọi thứ, để tự giữ đường lùi cho mình.

Lúc này, trợ lý cùng ê kíp quay phim tiến lại gần Vân Quán Nguyệt, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Cô liếc một cái, đuôi mắt hơi xếch như hồ ly, sắc bén lạ thường: "Có gì thì nói luôn, đừng ấp a ấp úng."

Trợ lý vừa sợ vừa phục, cảm thấy khí chất của bác sĩ Vân ngày càng áp đảo: "Bác sĩ Vân, bệnh nhân vòng hai đã xác định rồi. Là giám đốc cấp cao của một công ty xuất nhập khẩu. Thông tin chi tiết phải đến hôm đó mới được tiết lộ, mong cô chuẩn bị trước."

Vân Quán Nguyệt gật đầu, gương mặt không chút biến sắc: "Tôi biết rồi. Vậy giờ tắt livestream được chưa?"

"Dạ rồi."

Trợ lý nhìn sang quay phim: "Cũng muộn rồi, mọi người nghỉ sớm đi. Livestream tiếp theo sẽ là hai ngày sau, nhớ đón xem nhé."

Nói xong, hắn ta xác nhận camera đã tắt, nhỏ giọng nhắc Vân Quán Nguyệt: "Bác sĩ Vân, nghe nói bệnh nhân lần này có liên quan đến bác sĩ Trình. Cô cẩn thận một chút."

Vân Quán Nguyệt ngạc nhiên: "Cẩn thận gì? Chẳng lẽ anh ta định ra tay với tôi?"

Trợ lý khựng lại: "Chắc là không đến mức đó đâu."

Vân Quán Nguyệt vỗ vai hắn ta, khóe môi đỏ mọng khẽ cong lên thư thái: "Yên tâm, tới giờ vẫn chưa có ai qua mặt được tôi. Khuya rồi, mọi người về nghỉ đi, hôm nay vất vả rồi."

Trợ lý nhìn gương mặt đẹp như sản phẩm tốt nghiệp của Nữ Oa, mặt mũi đỏ ửng, lắp ba lắp bắp: "Vâng, vâng, bác sĩ Vân cũng nghỉ sớm nhé..."

Chờ trợ lý và quay phim rời đi, Vân Quán Nguyệt trở lại phòng tư vấn, lấy túi của nguyên chủ rồi chuẩn bị về.

Đúng lúc đó, điện thoại trong tay cô khẽ rung lên.

Là tin nhắn từ Lục Tư Dữ.

Lục Tư Dữ: [Tối nay anh đến đón em. ]

Tin này được gửi từ nửa tiếng trước. Cô chưa kịp trả lời thì lại có tin mới đến.

Lục Tư Dữ: [Có chút việc đột xuất, em về trước nhé. Hôm khác anh qua thăm. ]

Vân Quán Nguyệt hơi nhướng mày.

Nếu cô nhớ không nhầm, thì tối nay chính là khoảnh khắc "định mệnh" tổng tài bá đạo gặp gỡ nữ chính.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc