Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Chính Bi Thảm Nhất Tinh Tế - Tinh Tế Đệ Nhất Hỏa Táng Tràng Chương 2: Ám Tinh (2)

Cài Đặt

Chương 2: Ám Tinh (2)

Trên hoang tinh không thiếu trẻ làm việc, người trưởng thành gầy yếu cũng nhiều, hình thể này hôm nay cô đã gặp không ít.

Nhưng… có chút trùng hợp quá mức.

“Một tiện dân nhặt rác, gặp người như Hàn Dự, lại còn cứu mạng hắn ... không phải nên sống chết bám lấy hắn sao? Sao lại một mình bỏ trốn!”

Dung Nhân nghiến răng: “Chuyến tàu đó đi Ám Tinh! Cô ta chắc chắn chết không qua nổi một ngày! Đi tự sát sao?!”

“Chuyện này thật đáng ngờ.”

Người trong video khẽ lắc đầu: “Có lẽ bên đó có đồng bọn Hàn Dự. Hoặc cô ta bị sai đi báo tin. Hoặc ... cô ta mang đi thứ gì.”

Hai anh em nhìn nhau.

“Phải rồi.” Nam nhân trong hình nhàn nhạt nói: “Giết tên này. Hắn biết quá nhiều.”

Một vệ sĩ lập tức rút súng ... bắn thẳng vào đầu quản lý công ty.

Máu bắn tung tóe, hắn ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Dung Nhân ghét bỏ quay mặt đi, mở giao diện bảo mật trên quang não, chắn âm thanh với xung quanh:

“Nếu tìm thấy Hàn Dự, mà hắn chưa hồi phục thực lực ... kêu Johnson tẩy não và sửa ký ức hắn. Nhưng người thật sự cứu hắn ... phải chết. Nếu không, hậu họa khôn lường.”

Video vẫn tiếp tục, nam nhân nói: "Anh sẽ phái người đến hành tinh số 233 xử lý đứa trẻ đó."

Giọng điệu hắn ta dị thường bình thản, giống như đang bàn xem tối nay ăn gì cho bữa tối.

Dung Nhân cũng không phản đối.

Nhà họ Dung có dã tâm với Hàn Dự, tốn công tốn sức như vậy là muốn đoạt lấy những món đồ hắn cất giấu ở đâu đó. Nhưng tạm không nhắc đến chuyện đó, Hàn Dự giờ mới hai mươi mấy tuổi đầu, đã là dị năng giả cấp bốn.

Dung Nhân tự nhận mình đã từng gặp không ít cao thủ, cũng cho rằng nếu nhìn khắp toàn Liên Bang tinh vực, Hàn Dự hoàn toàn xứng là một thiên tài trẻ tuổi.

Họ Hàn giờ đây người thân thưa thớt, sau lưng hắn cũng không có gia tộc hiển hách nào chống đỡ, nếu có thể lôi kéo được hắn về phe mình, sau này chắc chắn có vô vàn lợi ích.

Hàn Dự nhân phẩm không tồi, nếu sau khi sửa lại ký ức, hắn tưởng nhầm là cô đã cứu hắn, thì rất có thể sẽ làm mọi chuyện vì cô.

Thậm chí cam tâm tình nguyện làm việc cho nhà họ Dung cũng không chừng.

Dung Nhân nghĩ đến đây liền bật cười: “Anh nói đúng.”

Còn về phần đứa trẻ nhặt rác đó… chết thì cứ chết thôi.

Xa xa, trên một con tàu vận tải giữa vũ trụ….

Tô Toàn đang trốn trong góc khoang hàng vừa đọc vừa nhâm nhi đồ ăn vặt.

Vốn dĩ đây là một hành trình khô khan buồn tẻ.

Nhưng do không có thủy thủ nào đến kiểm tra khoang hàng, cô cứ thế cuộn tròn trên sofa đọc cuốn nhật ký điện tử mà người cha nuôi để lại.

Ông cụ rõ ràng là một kẻ chuyên đi thu hồi phế phẩm dày dạn kinh nghiệm, lại còn nghiêm túc tập hợp một quyển sổ tay điện tử lưu trong quang não – chắc hẳn vì nghĩ rằng con gái nuôi sẽ kế thừa sự nghiệp.

Bên trong ghi chép đủ loại thông tin có giá trị: từ thiết bị tái chế, súng ống, máy móc các loại, đến cả bản vẽ thủ công về quy trình tháo dỡ.

Thỉnh thoảng, cô cũng ra ngoài dạo quanh con tàu, tiện thể tìm được cả vị trí khoang thoát hiểm.

Cô từng gặp hai thủy thủ nhiệt tình hay nói, nhờ vậy mà biết thêm thông tin về hành tinh số 233 – một hành tinh lớn, thành phố lớn nhất tên là “Mê Mộng Chi Thành”. Ngoài thành là vùng hoang dã với muôn vàn dị thú.

Cư dân thành phố này có hàng chục triệu người, chia thành bốn khu: ngoại thành, trung thành nội, nội thành và trung tâm thành nội – càng vào trong càng phồn hoa, càng ra ngoài càng hỗn loạn nguy hiểm.

“Mê Mộng Chi Thành” thật ra cũng giống như những thành phố khác, chỉ là tỉ lệ tội phạm cao bất thường, chính phủ cũng mặc kệ – hoặc là nói thật ra là không kiểm soát nổi vũ khí, ma túy, hay cả những cư dân biến mất bí ẩn.”

Thủy thủ còn tiện tay gửi cô bản đồ tuyến đường nội thành.

“Bên đó các tòa nhà gần như mỗi ngày đều đang xây lại, bản đồ cũng phải cập nhật liên tục.”

Tại sao lại phải xây lại?

“Dĩ nhiên là vì dị năng giả đánh nhau, phá hủy đường phố là chuyện thường ngày.”

Tô Toàn: “……”

“Nếu có lựa chọn tốt hơn, chẳng ai muốn tới Ám Tinh.”

Họ kết luận như vậy.

Tô Toàn bỗng nhớ đến phần di sản mà cha mẹ ruột của nữ chính để lại.

Canaan chủ tinh phồn vinh, còn sản xuất đặc sản dị thực có thể tinh chế thành thuốc lá, rượu đắt đỏ bán khắp Liên Bang.

Nói chung là, muốn một mình đến đó tìm di sản thì khả năng thành công rất thấp, mà nếu để "ông chú tiện nghi" phát hiện thì chỉ chuốc lấy rắc rối.

Tình trạng hiện tại sức chiến đấu bằng 0, nếu bị bắt giữ... không chết thì cũng sống không bằng chết.

Tô Toàn nghĩ đến đây thì dứt hẳn ý định đó.

Tối ngày thứ ba. Một thủy thủ đến mang theo xe và người máy vận chuyển tới dỡ hàng thông báo đã đến nơi, cho phép rời thuyền.

Tô Toàn đẩy chiếc xe cũ kỹ của mình tiến về phía thang máy, chạm mặt vài thủy thủ vội vã.

Ở khoang số 4, cô gặp lại thuyền trưởng.

Tàu đang giảm tốc để hạ cánh, âm thanh vang vọng dọc hành lang. Không có cửa sổ nên cô không nhìn thấy bên ngoài.

“Bên ngoài nóng đến mức khiến người ta phát nôn.” – Thuyền trưởng ngậm điếu thuốc, tựa vào khung cửa. “Cô nên cởi cái áo khoác kia ra.”

Vốn dĩ cô cũng định không mặc áo thu hồi rác kia khi rời thuyền: “Cảm ơn nhắc nhở.”

Cô chưa từng dám hoàn toàn thả lỏng. Trên tàu ngủ không yên, chỉ chợp mắt vài tiếng. Hai ngày qua chỉ uống dịch dinh dưỡng, giờ vẫn còn rất đói.

Tạm thời xem ra vận khí mình vẫn chưa đến mức tệ.

Trước khi đi, cô hỏi: “Anh không xuống thuyền à?”

“Tôi ở lại trông tàu chút nữa.” – thuyền trưởng bình tĩnh đáp. “Thuận buồm xuôi gió.”

Vách thuyền phòng hộ mở ra từng tầng, cô cảm nhận khônng khí dần nóng lên. Tô Toàn nhét áo khoác vào hòm giữ đồ, trên người chỉ còn chiếc áo sơ mi đen rộng quá khổ, tay áo phải cuộn lên cao. Áo là do cha nuôi nữ chính mua cho, nhà nghèo, cô còn lớn, nên sẽ tiết kiệm thêm được mấy năm vẫn mặc được.

Cô vừa cất đồ vừa nói “Cảm ơn”

Lúc cửa khoang mở, từng đợt gió nóng nặng nề tràn vào, mang theo cả mùi dầu mỡ, mùi máu tanh. Không cảng bên ngoài, tàu bay lên xuống liên tục, ánh đèn rực rỡ như biển sáng mê ly.

Xa xa là thành phố chìm trong bóng đêm, ánh đèn neon ngập tràn như rồng uốn lượn trên các con phố.

Trong khoảnh khắc ấy, Tô Toàn nghe thấy tiếng nổ, tiếng súng đan xen.

Cô đẩy xe ra khỏi khoang số 4.

Ở hướng khác, các thủy thủ ở khoang 1-2 đang ra ra vào vào hối hả dỡ hàng.

Không cảng vô cùng rộng lớn, nhiều ga sân bay nối liền nhau, hành khách cũng muôn hình muôn vẻ, màu da, chủng tộc khác nhau, thậm chí hình thù kỳ dị chẳng giống người.

Cô nhìn thấy một nhóm người mang theo lồng sắt được vải đen phủ kín, chắc là dị thú bắt được ngoài tinh cầu – họ đang bàn cách để bán được giá.

Tô Toàn lén tò mò nhưng mãi cũng không thể nhìn được gì.

Khác với Hoang Tinh, rời trạm ở đây phải làm thủ tục xác minh thân phận, không phải kiểm tra vé, mà là quét chip cá nhân.

Đội ngũ phía trước nhanh chóng di chuyển, đa số chỉ cần dơ lên quang não quét là nhẹ nhàng thông qua. Một số bị nhận định không có thân phận. Tô Toàn đương nhiên nằm trong số đó.

[Vui lòng đến xử lý minh chứng thân phận]

Người máy bên cạnh lạnh lùng thông báo, vươn cánh tay máy chỉ tới góc. Ở đó có một loạt máy tự động cũ kỹ.

Cô yên lặng đi qua đăng ký.

“Ở Ám Tinh cũng phải làm mấy thứ này sao?” – có ai đó gần đó bực bội oán giận vài câu.

Thông tin cần điền đơn giản, chủ yếu là sinh trắc học. Sau đó sẽ được cấp chip thân phận mới, cắm vào quang não để thiết bị khác nhận diện. Máy móc nhắc nhở cắm chip vào quang não để có thể tiến hành rà quét.

Tô Toàn làm theo – nhưng quang não của cô không thể đọc được chip.

“Hàng cũ quá rồi.” – có người cười nhạo. “Cô đào quang não từ bãi rác đấy à?”

“Cái xe kia cũng là rác luôn.”

Tô Toàn không để ý, xoay người rời đi.

“Ê, nói chuyện với cô đấy, điếc à?” Hai người nọ không chịu buông tha, chắn đường.

“Cô là người, sao còn đeo mặt nạ hô hấp, tính đầu độc bọn này sao?”

“Ê, Quỷ nghèo, chip này không dùng được, chi bằng đưa cho bọn tao.” Một tên đưa tay giật lấy quang não: “Tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút …”

Tô Toàn lập tức lùi lại, nhét chip vào túi.

Xem đi – Nhường nhịn lùi bước chỉ dẫn đến thảm họa. Ở tinh cầu này, hay thế giới này, luật chơi là như vậy.

Vậy thì khỏi nhường.

“Còn dám trốn?” – một tên hét lên, vung chân đá tới.

“Bắt con tiện này lại bán đi!”

Nếu là đúng nguyên tác, chắc cô sẽ bị bắt đi bán cho bọn buôn người, rồi được nam chính hoặc nam phụ đến cứu tại hội đấu giá ngầm.

Nhưng cô chưa bao giờ chờ ai đến cứu. Tô Toàn bất ngờ lao tới, tay kẹp gối đối phương, tay còn lại đâm dao rung điện vào đùi hắn.

Đó là dao tháo lắp linh kiện máy móc – đủ mạnh để xuyên cả kim loại.

“A—!” Tiếng gào thảm thiết vang lên khắp đại sảnh.

Máu bắn tung tóe lên kính lọc sáng, tóc cô cũng bị dính máu.

Hắn ngã xuống, chiếc dao điện cũng rơi xuống lăn sang một bên phát ra tiếng vang nhỏ.

“Mẹ nó….” Tên còn nhìn đồng bọn nằm trong bãi máu, tức giận xông lên. “Mày tìm chết!”

Hắn định rút súng. Đúng lúc đó, hai phát súng vang lên từ trên trời.

Đầu hắn nổ tung, thi thể ngã gục.

Tô Toàn lùi về sau một bước

Một loạt máy bay không người lái màu đen lơ lửng trên không, ống pháo đen ngòm, đèn đỏ lập lòe rồi chuyển thành đèn xanh – lại chậm rãi rời đi.

Một nhân viên và robot chạy tới, nhanh chóng thu dọn thi thể và lau máu.

"Thành thật xin lỗi." – Nhân viên quay sang nói. "Lúc nãy máy bay không người lái đang xử lý vụ tranh chấp khác. Cô không sao chứ?"

Tô Toàn đang lau máu trên kính lọc, chợt dừng lại.

“Có chứ.” – cô nói.

“?” – nhân viên bối rối.

“Tôi bị hoảng sợ.”

Cô đưa tay ôm ngực: “Giờ tim tôi đập rất nhanh, rất sợ sẽ bị chấn thương tâm lý lâu dài. Tôi có thể yêu cầu một khoản… bồi thường tổn hại tinh thần không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc