Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cũng giống như hoang tinh, Ám Tinh là một loại phân loại tinh cầu, nhưng không chỉ đơn thuần là một hành tinh duy nhất.
Hoang tinh thường có khí hậu khắc nghiệt, nhưng đặc điểm lớn nhất của nó là tài nguyên cực kỳ khan hiếm. Phần lớn các hoang tinh đều trở thành bãi rác vũ trụ, dân cư chủ yếu là người thu gom rác.
Còn Ám Tinh thì khác hẳn.
Chúng thường có những thành phố quy mô lớn, cũng có những khu phố phồn hoa tấp nập, ít nhất có hàng chục triệu cư dân, tỷ lệ phạm tội cực cao.
Quân phiệt, tập đoàn, bang phái, các tổ chức phi pháp… tất cả đều chiếm cứ trên Ám Tinh, không ngừng tranh đoạt tài nguyên và địa bàn.
Trên những tinh cầu như vậy, quyền lực của chính phủ Liên Bang vô cùng yếu ớt, pháp luật gần như trở thành vật trang trí.
“Tuy mọi người đều nói đến Ám Tinh có thể phát tài, kiếm được tiền lớn, nhưng ... họ đi rồi thì chẳng ai quay về nữa cả.”
Nhân viên phục vụ thở dài:
“Có thể giấc mộng làm giàu của họ thành sự thật… cũng có thể họ đã chết rồi. Dù sao thì tôi vẫn cảm thấy, đó không phải một lựa chọn khôn ngoan.”
Anh ta ngẫm nghĩ rồi nói tiếp:
“Nhưng tinh cầu số 233 là một trạm trung chuyển, có rất nhiều tàu đi ngang qua đó. Cô định từ đó chuyển sang một chuyến khác đúng không?”
Tô Toàn chỉ mơ hồ gật đầu.
Thực tế là, phần lớn các con tàu xuất phát từ nơi này đều đi qua Ám Tinh.
Vì lý do đó, dân cư hoang tinh rất ít khi rời đi.
Họ thà sống trong nghèo khổ và khắc nghiệt, cũng không muốn chết uổng ở nơi càng nguy hiểm hơn.
Chỉ có rất ít người chọn mạo hiểm.
Dù rằng người chịu đau đớn vì sinh non, bị bắn gần chết, rõ ràng là nữ chính.
“Thuyền trưởng đã phản hồi rồi, anh ta đang chờ cô ở cửa khoang số 4.”
“Cảm ơn.”
Tô Toàn lái xe tới khu A.
Khu này chủ yếu đậu tàu vận tải trung và cỡ lớn. Từ xa cô đã trông thấy một chiếc tàu chở hàng cao tầng, lớp sơn xỉn màu, có nhiều chỗ đã hư hỏng.
Đuôi tàu có một cửa khoang mở, kéo xuống một cầu dốc.
Tô Toàn giấu dao chấn động trong tay áo, chỉnh lại mặt nạ phòng hộ, hơi căng thẳng đi lên cầu thang.
Một người đàn ông mặc đồng phục lao động, đang đứng tựa cửa khoang, miệng ngậm điếu thuốc.
“Cô muốn đến tinh cầu số 233?”
Tô Toàn gật đầu.
“Anh là thuyền trưởng?”
“Ừ.”
Người kia liếc mắt nhìn chiếc xe cô lái tới:
“Chỉ mang mỗi cái xe kia? Là xe cô à?”
“…… Phải.”
“Được.”
Anh ta hít một hơi thuốc rồi chậm rãi nhả khói:
“Xuống tầng hai khoang hàng mà đợi, ba ngày.”
“Ừ.”
Tô Toàn vốn không hy vọng sẽ có chỗ ngồi đàng hoàng — dù sao đây không phải là tàu hành khách chính quy.
“Chi phí lên tàu là bao nhiêu?”
Người đàn ông rít điếu thuốc:
“5000, hoặc cô cho tôi xem cô có gì đáng giá.”
Tô Toàn lôi ra một thứ trong túi:
“Cái này chắc không dưới 5000 đâu.”
Đó là một con chip nhỏ trong suốt, phát ra ánh sáng nhè nhẹ.
“Đây là tinh thể quang cấu, là bộ điều khiển trung tâm của vũ khí cao năng.”
“Tôi biết nó là gì.”
Người kia ngắt lời cô:
“Đưa đây, cô có thể lên tàu.”
Tô Toàn thở phào.
Đó là một phần trong thiết bị vũ khí của Hàn Dự.
Trên thị trường, giá trị từ 4000 đến 6000, tùy vào mức độ tổn hại.
Cô đã đoán mình không đủ tiền tàu, nên trên đường đến cảng, đã tháo rời bộ vũ khí của Hàn Dự.
Cô đặc biệt tìm lại sổ tay kỹ thuật mà cha nuôi để lại, học theo bản vẽ cấu tạo súng, tháo linh kiện, phân loại, phá giải an toàn.
Tô Toàn đẩy xe vào khoang.
Tàu sắp cất cánh.
Bên trong tàu vận chuyển rất rộng.
Từ cửa khoang số 4 đi một đoạn hành lang, cuối đường là thang máy.
Tô Toàn đẩy xe xuống tầng 2 khoang hàng, đi qua cửa tự động bước vào khu chứa hàng.
Ngoài khu khoang chứa, nhà vệ sinh và căn tin, những khoang còn lại đều phải kiểm tra xác minh thân phận mới được vào.
Điểm đáng mừng là trong góc khoang hàng có vài cái ghế sofa cũ, chắc sẽ không phải nằm dưới đất ngủ suốt hành trình.
Ain số 7, gần nơi Tô Toàn ở.
Một chiếc xe bay xa hoa đáp xuống bên một khu cư xá rách nát.
“Công nhân mã số R28903 và R31992 ...”
Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục quản lý công ty thu hồi đi đầu xuống xe, mặt mày niềm nở:
“Hai người đó là cha con, tôi chắc chắn đây là chỗ họ ở. Ông già đó bị dị thú cắn chết năm ngoái, giờ chỉ còn lại đứa nhỏ.”
Dung Nhân từ tốn xuống xe, được vệ sĩ vây quanh, đứng trước căn nhà rách nát.
“Vào kiểm tra.”
Cô chỉ hai vệ sĩ.
Hai người kia lập tức vào căn nhà cải tạo từ xác tàu.
Một phút sau.
“Không có ai bên trong.”
“Có vỏ hộp dinh dưỡng, sản xuất từ hôm qua.”
Dung Nhân nhíu mày: “Vì sao không có ai?”
“Có thể ra khu vô nhân, hoặc đi vào thành. Dân lao động tạm thời có xe riêng, nếu xe không ở cửa thì chắc chắn là đi rồi.”
Quản lý công ty nói cẩn thận, ông không biết thân phận thật sự của Dung Nhân, nhưng chỉ nhìn chiếc phi thuyền sang trọng và đám vệ sĩ đầy khí thế, cũng đủ hiểu không thể chọc vào.
“Không phải nói nhảm sao.”
Dung Nhân bắt đầu cáu.
Cô đã tìm thấy phi thuyền Hàn Dự, không có xác chết, cửa khoang còn có dấu vết bị cắt mở ... rõ ràng là có người phá cửa cứu hắn ra.
Cô điều tra danh sách công nhân xuất nhập khu vực, một người khớp thời gian được chọn.
Rồi lần theo địa chỉ đến tận đây — phòng trống trơn.
Dù… cái thứ xập xệ đó mà cũng gọi là “phòng ở”.
Dung Nhân nhìn căn nhà đầy rác như thể vừa thấy vật bẩn, chuyển tầm mắt:
“Canh giữ không cảng. Không cho dân hoang tinh nào lên tàu.”
Lúc này, một cuộc gọi video tới. Hình ảnh hiện ra một nam thanh niên mặc vest giày da.
“Anh.”
Người đàn ông bên kia nhàn nhạt lên tiếng: “Bên kia vừa nhận được tin ... một giờ trước, một tàu vận tải cất cánh từ Ain số 7, có một dân hoang tinh đi nhờ.”
“Em biết. Em vẫn cho người canh không cảng, chỉ cần thấy khả nghi…”
Dung Nhân lại lắc đầu: “Người đó gầy lùn, nói giọng bản địa.” Không thể là Hàn Dự cải trang.
“Nếu là người cứu Hàn Dự thì sao?”
Dung Nhân sững lại, quay qua hỏi quản lý: “Con bé ở đây là một đứa nhỏ? Cao bao nhiêu? Gầy hay mập?”
Ông ta nào nhớ cái nhân viên tạm thời này “ Trong hồ cơ có lưu …” Vội vàng mở quang não kiểm tra: “Đây là hồ sơ năm ngoái. Có cả ảnh!”
Trong ảnh chụp nửa người là một bé gái mắt đen tóc đen, khoảng 14-15 tuổi, xanh xao tiều tụy nhưng rất xinh đẹp.
“Cao 1m52, nặng 39kg ...”
Sắc mặt Dung Nhân cũng thay đổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)