Cô ra sức dụi mắt, nhìn cô bé trước mặt một lần nữa, rồi lại quay đầu nhìn khắp căn nhà.
"Ôi trời, chị đang làm gì vậy? Cha mẹ sắp về rồi mà."
Điềm Nhi thấy chị mình cứ ngây ra như thế thì càng sốt ruột. Trời nóng thế này, cha mẹ ra đồng vất vả nửa ngày trở về mà ngay cả ngụm trà cũng không có uống, nếu hàng xóm biết được lại có cớ cười nhạo chị cô lười biếng. Thế nhưng Lâm Huyên Nhi vẫn không phản ứng, ánh mắt tiếp tục đảo quanh.
Căn nhà tranh đơn sơ được ngăn thành mấy gian nhỏ bằng vách tre. Đồ đạc bên trong cũ kỹ, xiêu vẹo. Ở một góc có nơi trông giống nhà bếp, đặt một chiếc bếp lò kiểu cũ, phía trên còn có ống khói đen sì. Lâm Huyên Nhi bỗng hít mạnh một ngụm khí lạnh.
"Chị, chị sao vậy?"
Điềm Nhi đầy vẻ khó hiểu. Căn nhà này có gì đáng xem đến mức chị cô nhìn chăm chú như thế?
"Mình đang nằm mơ sao?"
Lâm Huyên Nhi bật đứng dậy, nhìn quanh căn nhà rách nát, hoàn toàn không thể tin nổi. Điềm Nhi khựng lại, sau đó lo lắng nhìn vẻ mặt rõ ràng không bình thường của chị mình.
"Chị... chị vừa nói gì vậy? Chị gặp ác mộng sao?"
"Chị?"
Dường như lúc này Lâm Huyên Nhi mới thật sự chú ý đến sự tồn tại của cô bé. Cô cúi người xuống, nhìn khuôn mặt đáng yêu trước mắt, đầu óc đầy dấu hỏi.
"Chị... em là Điềm Nhi mà. Chị không nhận ra em sao?"
Nhìn ánh mắt xa lạ của Lâm Huyên Nhi, Điềm Nhi lập tức hoảng hốt.
"Điềm Nhi?"
Lâm Huyên Nhi nghi hoặc lặp lại cái tên ấy.
"Đúng vậy, đúng vậy... Hu hu... Chị sao thế? Không phải lúc ngã xuống chị bị hỏng đầu rồi chứ?"
Điềm Nhi sợ đến bật khóc, từng giọt nước mắt lớn lăn dài trên má. Lâm Huyên Nhi càng thêm nghi hoặc. Tiểu nha đầu này nhìn thế nào cũng không giống đang nói dối. Nhưng cô thật sự không biết cô bé.
Ở thế giới trước kia, Lâm Huyên Nhi là con một trong nhà. Cha mất sớm, mẹ vì nuôi cô học đại học rồi học tiếp nghiên cứu sinh mà chịu không ít cực khổ. Từ lâu cô đã âm thầm thề rằng, đợi đến khi lấy được học vị tiến sĩ của viện nghiên cứu nông nghiệp, nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền để báo hiếu mẹ.
Cuối cùng, sau ba ngày ba đêm liên tục làm thí nghiệm, cô đã hoàn thành được một công trình đủ để giúp mình lấy bằng. Có lẽ vì trong suốt quá trình nghiên cứu gần như không ăn không uống, thí nghiệm vừa kết thúc, trước mắt cô lập tức tối sầm rồi mất đi ý thức. Vậy mà khi mở mắt lần nữa, cô lại xuất hiện ở nơi này.
Căn nhà cũ trước mắt có vài phần giống căn nhà của cụ nội mà cô từng thấy khi còn nhỏ. Sống ở thành phố nhiều năm, ngắm qua vô số kiến trúc đẹp đẽ, thứ khiến cô nhớ nhất vẫn là căn nhà cũ của cụ nội. Không ngờ lần này vừa tỉnh dậy lại nhìn thấy một nơi giống đến vậy.
Ban đầu cô còn tưởng mẹ đưa mình về quê nghỉ ngơi, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện đây hoàn toàn không phải quê cũ của cụ nội. Hơn nữa, cô bé trước mặt cứ gọi cô là chị thì rốt cuộc là chuyện gì? Nghĩ đến đây, đầu Lâm Huyên Nhi đột nhiên đau nhói. Từng cảnh tượng nối tiếp nhau hiện lên như đoạn giới thiệu của một bộ phim, chậm rãi xoay vòng trong đầu cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)