Mặt trời đã lên cao quá ba sào, ánh nắng gay gắt như thiêu như đốt phủ xuống mặt đất, khiến trong không khí tràn ngập hơi nóng ngột ngạt đến gần như khó thở. Trong một thôn nhỏ chẳng mấy nổi bật, một căn nhà tranh bình thường dưới cái nắng chói chang tưởng chừng sắp bị hun cháy.
Bên trong căn nhà, từng đợt khí nóng hầm hập cuộn qua. Một bé gái ăn mặc giản dị đứng bên giường, ra sức lay người đang ngủ say bên trên.
"Chị, mau dậy đi! Cha mẹ sắp về rồi!"
Giọng hét cao vút làm đàn chim đang đậu nghỉ trên cây ngoài sân giật mình bay tán loạn. Khuôn mặt nhỏ của cô bé đỏ bừng vì gào quá sức, tiếng hét vẫn còn quanh quẩn trong phòng. Thế nhưng âm thanh kinh thiên động địa ấy lại hoàn toàn vô dụng với người đang ngủ trước mặt.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Mặt trời ngoài kia đã lên đến đỉnh đầu, trên con đường nhỏ cỏ dại mọc đầy, không ít người mặc áo vải thô đang vác cuốc trở về nhà. Bé gái cau mày, lại nhìn người vẫn ngủ say trên giường một lần nữa. Cuối cùng cô bé cắn răng, hai tay túm lấy tay áo của người kia, một chân chống vào chân giường, dốc hết sức bình sinh kéo xuống.
Việc nặng nhọc này khiến khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của cô bé càng đỏ hơn. Người trên giường vẫn ngủ ngon lành, thân thể từng chút một bị kéo về phía mép giường, nhưng khuôn mặt đang say ngủ vẫn chẳng có dấu hiệu tỉnh lại. Thời gian tiếp tục trôi. Quả nhiên có công mài sắt có ngày nên kim, cuối cùng bé gái cũng kéo được nửa người của đối phương ra khỏi giường, lơ lửng giữa mép giường và mặt đất.
Nhìn đôi mắt vẫn nhắm nghiền kia, cô bé lại cắn môi, hai tay đột ngột hất xuống.
"Bịch!"
Một tiếng trầm đục vang lên. Người trên giường cứ thế ngã thẳng xuống đất một cách vô cùng ngoạn mục. Hơn nữa còn là... úp mặt xuống đất.
May mà nền nhà được nện bằng đất, không cứng như xi măng ở thời hiện đại, nếu không chưa biết chừng người kia đã thật sự ngã đến thất khiếu chảy máu mà chết ngay tại chỗ.
"Ái da..."
Tuy không đến mức mất mạng, nhưng ngã từ giường xuống tuyệt đối chẳng nhẹ nhàng gì. Người vừa rồi còn ngủ chẳng khác nào chết lập tức bật ra một tiếng rên đau đớn.
"Chị, chị!"
Bé gái vội vàng lật người cô lại, vui vẻ nhìn khuôn mặt vừa tỉnh dậy. Mỗi khi cười, hai bên khóe miệng cô bé hiện ra hai lúm đồng tiền nông nông, trông vô cùng đáng yêu. Chị cuối cùng cũng tỉnh rồi. Cuối cùng cũng tỉnh rồi!
Bé gái năm nay tám tuổi, là con gái út của nhà họ Lâm, tên là Điềm Nhi. Còn cô gái vừa bị kéo ngã khỏi giường năm nay mười tám tuổi, là con gái thứ ba của nhà họ Lâm, tên là Huyên Nhi.
Hai chị em có vài phần giống nhau ở đôi mày ánh mắt. Cả hai đều có đôi mắt to long lanh, sống mũi nhỏ xinh và đôi môi anh đào. Điềm Nhi mang vẻ đáng yêu lanh lợi, còn Lâm Huyên Nhi cũng có dung mạo khá thanh tú, xinh xắn.
"Chị, cuối cùng chị cũng dậy rồi. Cha mẹ sắp về đến nơi, cho dù chị không biết nấu cơm thì cũng phải đun trước một ấm trà chứ."
Điềm Nhi nhìn Lâm Huyên Nhi đang ngây người, nghiêm túc nhắc nhở. Lâm Huyên Nhi nghe vậy chỉ ngơ ngác nhìn cô bé, rồi lại đưa mắt quan sát bốn phía.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)