"Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, bác cả chắc chắn sẽ tức giận. Vì thế cha mẹ mới lo cho chị. Chị Huyên Nhi, em cảm thấy đợi bác cả về, bác ấy nhất định sẽ không bỏ qua cho chị đâu."
Điềm Nhi càng nói càng lo.
"Miệng của bác dâu với chị Uyển Nhi từ trước đến giờ độc lắm. Đến lúc đó còn không biết họ sẽ nói chị thành người thế nào. Vậy phải làm sao đây?"
Đây chính là chuyện cô bé lo lắng. Mấy hôm nay Lâm Hưng Vượng có việc phải đi xa. Đợi ông ta trở về, biết Hoàng Nguyệt Mai và Lâm Uyển Nhi đã bị Huyên Nhi dạy cho một trận, chắc chắn sẽ tìm tới nhà đòi một lời giải thích. Cho dù bản thân ông ta không muốn tới, Hoàng Nguyệt Mai và Uyển Nhi cũng nhất định ép ông ta tới.
Lâm Huyên Nhi nghe xong gật đầu, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Nói tới nói lui, cuối cùng vẫn là trách chị Huyên Nhi gây chuyện phải không?"
Nói cho cùng vẫn là cô mang thêm phiền phức về cho cả nhà. Cha mẹ buồn bực cũng vì lý do này chăng? Điềm Nhi nghe vậy lập tức cúi đầu, không lên tiếng.
Sự im lặng ấy rõ ràng là thừa nhận. Lâm Huyên Nhi bật cười. Trong mắt lóe lên một tia sáng, cô nhìn Điềm Nhi hỏi:
"Vậy cứ để người nhà họ bắt nạt mãi, để hàng xóm cười nhạo mãi thì em thấy dễ chịu sao?"
Sắc mặt Điềm Nhi càng khó coi. Cô bé co hai chân lại, ôm lấy đầu gối, đáp rất khẽ:
"Không dễ chịu."
Cuộc sống như vậy cô bé đã chịu đủ từ lâu. Những lời cay độc, những ánh mắt chế giễu đã đi cùng cô suốt từ nhỏ đến lớn, chưa từng thật sự biến mất. Cô bé không muốn như thế, một chút cũng không muốn.
Nhưng cô bé lại cảm thấy mình chẳng thể thoát khỏi. Mẹ từng nói, các nàng không đầu thai vào một gia đình tốt, đã sinh vào nhà này thì chỉ có thể nhận mệnh. Cả đời có lẽ đã định sẵn phải chịu những lời mỉa mai và những ánh nhìn thiếu thiện ý ấy. Lâm Huyên Nhi dịu dàng vuốt tóc em gái, ánh mắt dần sắc lại.
"Nếu đã không dễ chịu, vậy tại sao còn phải để chuyện đó tiếp tục?"
Trong mắt Điềm Nhi lập tức dâng nước, giọng nghẹn lại.
"Nhưng... chúng ta sinh ra đã mang số như vậy rồi. Không thay đổi được."
Bàn tay đang vuốt tóc em của Lâm Huyên Nhi bỗng dừng lại, ánh mắt cũng sâu hơn. Một lát sau, khóe môi cô nở thành một nụ cười rực rỡ.
"Ai nói không thay đổi được?"
Cả nhà này sở dĩ bị người ta bắt nạt, cười nhạo và lạnh nhạt, phần lớn chính vì quá nhu nhược. Họ luôn cho rằng chỉ cần nhịn thì mọi chuyện rồi sẽ qua, nhưng lại không nhận ra sự nhẫn nhịn vô nguyên tắc chỉ khiến mọi thứ lặp đi lặp lại theo chiều hướng tệ hơn. Càng nhịn, đối phương càng cảm thấy họ dễ bắt nạt, rồi càng được nước lấn tới.
Trước kia nhà họ Lâm không biết cách chấm dứt vòng luẩn quẩn ấy. Nhưng bây giờ đã có cô ở đây, Lâm Huyên Nhi tuyệt đối sẽ không để cuộc sống này tiếp tục như cũ. Lúc cần cứng rắn, cô sẽ không mềm tay. Lúc cần dùng thủ đoạn, cô cũng chẳng tự buộc mình phải làm người cao thượng.
Đó là cách cô lựa chọn để tồn tại trong hoàn cảnh này. Dưới bầu trời sao rực rỡ, đôi mắt Lâm Huyên Nhi sáng đến lạ. Điềm Nhi nhìn ánh sáng trong mắt chị mình, ngây người một lúc lâu rồi mới dè dặt hỏi:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
