Hai chị em ngồi dưới một gốc cây lớn trong sân. Ánh trăng loang lổ xuyên qua kẽ lá, phủ lên khuôn mặt hai người lúc sáng lúc tối. Gió đêm mùa hè mát rượi, từng cơn thổi qua khiến lá cây xào xạc. Lâm Huyên Nhi ngáp một cái, tiện tay xoa đầu Điềm Nhi, lười biếng hỏi:
"Nhóc con, nửa đêm không ngủ còn kéo chị ra đây làm gì?"
Điềm Nhi cau chặt mày, không trả lời ngay mà chống hai tay dưới cằm, khuôn mặt đầy vẻ ưu sầu. Lâm Huyên Nhi thấy vậy nhướng mày, khóe môi hơi cong lên.
"Nhóc con, lại đang phiền chuyện gì thế? Tuổi còn nhỏ mà đã đa sầu đa cảm như vậy không tốt đâu."
Nói xong cô quay người định vào nhà.
"Chị đứng lại cho em!"
Điềm Nhi lập tức bất mãn, bĩu môi gọi theo bóng lưng cô. Trong mắt Lâm Huyên Nhi thoáng hiện ý cười. Cô dừng chân, thong thả quay người lại, nhìn vẻ mặt tức tối của em gái rồi khẽ ho một tiếng.
"Nhóc con, em đang nói với ai bằng giọng đó vậy?"
Lại còn dám ra lệnh cho chị nữa. Điềm Nhi lập tức cụp mắt, giọng mềm xuống.
"Chị Huyên Nhi, em sai rồi."
Lâm Huyên Nhi bật cười, đi mấy bước tới trước mặt cô bé rồi ngồi xổm xuống. Cô chăm chú nhìn Điềm Nhi đang đầy vẻ sầu não, thật ra trong lòng chẳng hề trách em. Cô đưa tay xoa mái tóc đen mềm của cô bé.
"Nói đi, nhóc con. Rốt cuộc em đang lo chuyện gì?"
Điềm Nhi ngẩng đầu, mày vẫn nhíu chặt. Nhìn khuôn mặt dường như càng ngày càng xinh đẹp của Lâm Huyên Nhi, cô bé suy nghĩ rồi nói:
"Chị Huyên Nhi, thật ra em cảm thấy hôm nay chị làm đúng. Ít nhất trong lòng em rất vui."
"Hửm?"
Lâm Huyên Nhi nhướng mày.
"Vui rồi sao còn bày ra vẻ mặt buồn rầu như thế?"
Điềm Nhi bĩu môi.
"Em vui không có nghĩa là cha mẹ cũng vui."
Lâm Huyên Nhi khẽ cười, xoay người ngồi xuống cạnh Điềm Nhi, lưng tựa vào thân cây. Đêm mát như nước, gió từng cơn lướt qua, thỉnh thoảng cuốn vài chiếc lá rơi khỏi cành. Từ đầu đến cuối Lâm Huyên Nhi vẫn mang theo nụ cười, nhưng không vội nói gì.
Điềm Nhi quay sang, nghiêm túc nhìn cô.
"Chị Huyên Nhi, thật ra em hiểu chị. Chị bị Lâm Uyển Nhi bắt nạt lâu như vậy, đến con vật bị ép quá cũng biết phản kháng. Còn bác dâu trước giờ vốn chẳng tốt đẹp gì, nếu không phải vì bác cả thì cha mẹ đã chẳng muốn để ý đến bà ấy từ lâu."
Nói đến đây, Điềm Nhi bỗng dừng lại, hai hàng mày càng nhíu chặt.
"Hửm?"
Lâm Huyên Nhi nhướng mày, ra hiệu cho em nói tiếp. Điềm Nhi không vòng vo nữa.
Lâm Huyên Nhi nghe đến đây mới hiểu vì sao Điềm Nhi kéo mình ra ngoài giữa đêm. Tiểu nha đầu không phải muốn trách chị, mà là sợ chuyện hôm nay khiến quan hệ giữa hai nhà càng căng thẳng, cuối cùng người khó xử vẫn là cha mẹ. Nghĩ vậy, cô không còn trêu chọc em nữa. Cô dựa lưng vào thân cây, kiên nhẫn nghe Điềm Nhi kể về bác cả, về những năm hai nhà còn qua lại và cả việc cha mẹ luôn nhịn Hoàng Nguyệt Mai vì nể mặt anh em. Những chuyện ấy giúp cô hiểu rõ hơn mối quan hệ rắc rối trong gia đình này.
"Bác dâu rất xấu tính, nhưng bác cả thì vẫn khá tốt. Mỗi dịp lễ tết bác ấy còn nhớ tới nhà mình. Cũng chính vì như vậy nên bác dâu lại càng ghét nhà mình hơn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
