Mao ma ma nói: “Đại công tử nhà ta là người có tiền đồ, năm ngoái đã đỗ Tú tài rồi, năm nay vừa tròn mười bốn tuổi, hiện đang ngày đêm dùi mài kinh sử, chuẩn bị tham dự kỳ thi Hương vào năm sau đấy.”
Khoa cử? Lê Tiếu Tiếu bắt đầu hứng thú. Nàng nhớ lại giáo viên lịch sử trước đây từng giới thiệu cặn kẽ về chế độ khoa cử thời cổ đại trong tiết học, đặc biệt là kỳ thi Hội, ba năm mới tổ chức một lần, mỗi khóa chỉ tuyển chọn ba trăm người trên toàn quốc, quả đúng là thiên binh vạn mã tranh nhau qua cầu độc mộc.
Biết bao người lãng phí cả một đời mà đến một cái danh Tú tài cũng chẳng giành được, tóc bạc phơ vẫn còn lều chõng đi thi.
Vị Mạnh công tử này thế mà mười ba tuổi đã đỗ Tú tài, lại còn chuẩn bị tham gia kỳ thi Hương, cũng được coi là thiên tài rồi nhỉ?
Thấy nàng sáng rực cả mắt khi nghe chuyện Đại công tử đỗ Tú tài, Mao ma ma lập tức cho rằng nàng nảy sinh ý đồ gì, lập tức không vui nhắc nhở: “Chủ tử là chủ tử, đó là vầng trăng sáng trên trời, đám hạ nhân chúng ta chỉ là bùn đất dưới đáy giếng. Nhất là loại ký tử khế như ngươi, sống hay chết đều phụ thuộc vào một lời của chủ tử, hãy thu lại mấy tâm tư vặt vãnh của ngươi đi.”
Hả? Ý gì vậy? Lê Tiếu Tiếu ngơ ngác nhìn bà, nàng chẳng qua chỉ vui vẻ một chút vì nghe được những nội dung mình nhớ mà thôi, sao vị Mao ma ma này lại tự nhiên lên mặt trách mắng?
Nàng ậm ừ một tiếng cho qua chuyện, không hỏi thêm nữa.
Mao ma ma còn định răn dạy thêm, thì chợt có người gọi vọng vào từ ngoài cửa: “Mao ma ma.”
Mao ma ma ngoảnh đầu lại, là Liễu Chi – cháu gái của Tề ma ma, trên tay cầm một tay nải: “Mao ma ma, tổ mẫu ta bảo ta mang y phục và giày vớ tới.”
Mao ma ma đành gác lại lời đang nói dở, ra hiệu cho Lê Tiếu Tiếu nhận lấy: “Hạ nhân trong phủ cần phải ăn mặc đồng phục, đây là hai bộ chia cho ngươi, thay đổi mà mặc.”
Chà, vừa mới đến đã có y phục mới để mặc rồi! Tính từ hôm qua đến hôm nay, nàng thế mà đã có tận ba bộ y phục để thay đổi. Lê Tiếu Tiếu ôm tay nải, mắt híp lại thành một đường chỉ, cười tít mắt: “Cảm ơn muội muội.”
Liễu Chi mỉm cười nhạt: “Tỷ tỷ không cần khách sáo, ta còn có việc phải làm, xin phép đi trước.”
Thấy nàng ôm y phục vui mừng hớn hở, mang dáng vẻ vô tư lự, trông chẳng giống kẻ có tâm tư sâu sa, Mao ma ma liền nuốt lại những lời răn dạy vừa trực trào ra đến cửa miệng. Thôi bỏ đi, nếu nàng ta thực sự dám phạm lỗi, đến lúc đó bắt thóp rồi đánh cho một trận nhừ tử còn hơn phí lời nói suông.
Mao ma ma bảo Lê Tiếu Tiếu cất tay nải vào tủ, còn đưa cho nàng một chiếc ổ khóa: “Sau này có đồ đạc gì quý giá thì cất vào tủ rồi khóa lại, người khác sẽ không lấy được.”
Nhưng chuyện đó thì có sao đâu, Mao ma ma sống bằng chính tay nghề của mình, chỉ cần tận trung với chủ tử, làm tròn bổn phận, thì hầu hạ bên cạnh ai mà chẳng là hầu hạ?
Ngửi thấy mùi thơm, Lê Tiếu Tiếu bước chân không nổi nữa, trong bụng phát ra tiếng réo ùng ục thật to.
Nàng đánh một giấc đến tận giờ Tỵ, một hột cơm cũng chưa vào bụng, giờ đây nhìn nồi đất nhỏ hầm thịt trong bếp, mùi hương ấy là thứ nàng chưa từng được ngửi qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

