Gian nan lắm mới tới được huyện Tiết Dương, Mạnh Huyện lệnh vẫn còn đang phải dưỡng bệnh, Lưu thị cố nén bệnh tật quán xuyến việc nhà. Bà vốn là thê tử của thứ xuất, xưa nay chưa từng chèo lái gia đình, nên khi giải quyết những công việc vặt vãnh này không tránh khỏi sơ suất, dần dà khiến đám hạ nhân được phân đến từ phủ sinh lòng bất mãn.
Theo cái nhìn của Mao ma ma, đám hạ nhân được chuyển tới từ phủ này nào có được ai tốt đẹp? Những kẻ hạ nhân thực sự tận trung và tháo vát đã sớm bị các vị chủ tử đích xuất nắm chặt trong tay, những kẻ được phân cho lão gia nhà bọn họ, chắc chắn đều là thứ bỏ đi của các phòng, làm việc thì đùn đẩy trách nhiệm, lười biếng xảo trá, lại luôn chực chờ đục nước béo cò.
Mạnh Huyện lệnh ốm một trận trên đường, đến huyện Tiết Dương tịnh dưỡng gần một tháng sức khỏe mới dần hồi phục, lập tức phải tiếp quản mọi công việc của huyện nha, bận rộn đến mức chân không chạm đất. Khó khăn lắm nửa năm mới trôi qua, công vụ dần đi vào nề nếp, nào ngờ Bành sư gia – người vẫn luôn được coi là tâm phúc – lại xin từ chức.
Bị tâm phúc tín nhiệm nhất phản bội, Mạnh Huyện lệnh suýt chút nữa hộc máu vì tức giận. Ông tuyên bố trong phủ, nếu đám hạ nhân theo từ kinh thành đến có dị tâm, cảm thấy theo ông không có tiền đồ, thì cứ mạnh dạn đề bạt ý định tìm bến đỗ mới, ông tuyệt đối không làm khó, sẽ thả đi toàn bộ!
Lời này vừa thốt ra, đám hạ nhân theo tới thế mà có đến tám chín phần yêu cầu ra đi. Lưu thị lo Mạnh Huyện lệnh tức giận sinh bệnh, lập tức dứt khoát phát tiền lộ phí cho bọn họ cút xéo.
Quả là một lần hành động sấm rền gió cuốn hiếm hoi, đuổi sạch sẽ những kẻ có dị tâm ở cả tiền viện lẫn hậu viện, thế nên Lê Tiếu Tiếu mới được mua vào làm nha hoàn trong bếp vào ngay lúc thiếu hụt nhân thủ này.
Đây đều là những chân tướng chỉ có tâm phúc mới nắm rõ, dĩ nhiên Mao ma ma không thể tùy tiện kể lể với một nha hoàn mới mua vào. Cho dù nàng có ký tử khế bán mình, thì cũng phải để mắt quan sát xem có đáng tin cậy không.
Lê Tiếu Tiếu hoàn toàn mù tịt: “Mao ma ma, Chủ sự Lại bộ là quan lớn lắm sao? Lớn hơn cả Huyện lệnh à?”
Mao ma ma kiêu hãnh đáp: “Tất nhiên rồi, đó là quan chính lục phẩm đấy, hơn nữa quan ở kinh thành bao giờ cũng cao hơn quan ngoại nhậm nửa bậc, biết bao kẻ sứt đầu mẻ trán cũng chẳng giành được.”
Lê Tiếu Tiếu bỗng nhiên hiểu ra, người ta làm quan thì càng ngày càng thăng tiến, còn Mạnh Huyện lệnh thì càng làm càng tụt dốc, chắc hẳn là phạm phải lỗi lầm gì nên mới bị đày đến nơi này.
Mao ma ma nói: “Tuy ngươi chưa từng chứng kiến sự phú quý của gia chủ ở kinh thành, nhưng hiện giờ nhân khẩu trong phủ đơn giản, chủ tử cũng ít, đối với phận nô tỳ chúng ta mà nói, ngược lại lại là chuyện tốt, cũng bớt đi vô vàn tranh chấp.
Ngươi hãy ghi nhớ, hiện tại chúng ta có ba người rưỡi chủ tử phải hầu hạ. Người đầu tiên chính là phu nhân mà ngươi vừa gặp, mọi sự sắp đặt trong nhà đều phải nghe theo lệnh của phu nhân.
Vì vậy, đãi ngộ của La di nương ngược lại còn tốt hơn những di nương trong phòng các vị gia ở phủ cũ.
Tuy nhiên, đó đều là chuyện của quá khứ, với hoàn cảnh hiện tại, e rằng những công việc tỉ mỉ cũng phải tự mình ra tay làm, sự huy hoàng thuở trước đã một đi không trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


