Bình thường cô Thẩm là người tốt tính, chưa bao giờ nói xấu sau lưng ai, sao lời này có thể do cô ta nói ra?
Thẩm An Ninh cũng không ngờ mình lại bị Ngô Quế Hoa lôi ra, trước ánh nhìn dò xét của mọi người, gương mặt cô ta lập tức đỏ bừng.
Giang Tâm Nguyệt híp mắt lại. Lời đồn nguyên chủ lăng nhăng là do Thẩm An Ninh tung ra à?
Xem ra chuyện nguyên chủ rơi xuống nước cũng không khỏi liên quan đến Thẩm An Ninh rồi.
Ánh mắt lạnh tanh của Giang Tâm Nguyệt lia thẳng về phía Thẩm An Ninh:
“Đồng chí Thẩm, cô nói tôi nửa đêm lên núi với đàn ông à?
Vậy cô nói thử xem, tôi đi cùng ai?
Bảo tôi lăng nhăng thì cũng phải nêu tên người đàn ông kia ra chứ, chúng ta còn có thể đối chất với nhau.
À mà quên mất, cái tội lăng nhăng thời điểm này không chỉ là chuyện mất mặt đâu, còn phải diễu phố bêu tên nữa. Tôi là vợ quân nhân, phá hoại hôn nhân quân đội là phạm pháp đấy. Kẻ gian dám lén phén với tôi, tuyệt đối không thể tha!”
Không hiểu sao nhìn Giang Tâm Nguyệt lúc này, trong lòng Thẩm An Ninh bỗng cảm thấy sợ hãi.
Nghe Giang Tâm Nguyệt nói vậy, người xung quanh cũng bắt đầu xôn xao:
“Đồng chí Thẩm, cô thật sự nhìn thấy à? Nếu đúng là cô thấy thì mau nói rõ đi.”
“Đúng đấy, cô đừng sợ. Nếu Giang Tâm Nguyệt thật sự làm chuyện đó, đội sản xuất nhất định sẽ xử lý công bằng.”
Tình huống đột ngột như vậy khiến Thẩm An Ninh không kịp chuẩn bị tâm lý, cô ta lắp ba lắp bắp:
“Tôi... tôi không nhìn rõ... Đêm tối như thế, ai mà thấy được mặt mũi ai đâu.”
Nghe đến đây, Giang Tâm Nguyệt cười khẩy một tiếng:
“Đồng chí Thẩm, đã không nhìn rõ thì cô dựa vào đâu khẳng định người đó là tôi hả?
Cô nói chuyện kiểu gì vậy, vô trách nhiệm hết sức!
Còn nữa, cô có bằng chứng không?
Một mình cô thấy hay còn có người khác thấy nữa?
Không bằng không chứng mà dám bịa chuyện?
Miệng cô thật thối!
Đám người vây xem đều run rẩy vì sợ, thầm cảm thấy may mắn vì người bị Giang Tâm Nguyệt trút giận không phải mình.
Thấy Thẩm An Ninh bị chửi, bị đánh, lúc này một nam thanh niên trong đội sản xuất mới bước ra chắn trước mặt cô ta:
“Giang Tâm Nguyệt, cô đừng làm quá đáng quá!”
Giang Tâm Nguyệt lạnh nhạt liếc nhìn người này, trong trí nhớ cũng có chút ấn tượng.
Người này tên Lưu Kiến Quốc, là một con “chó săn” điển hình si mê Giang Tâm Nguyệt, dù không xuất hiện nhiều trong cốt truyện gốc.
Lưu Kiến Quốc sợ bị Giang Tâm Nguyệt đánh cho một trận nhưng thấy ánh mắt cảm kích từ Thẩm An Ninh, lập tức cảm thấy “anh hùng cứu mỹ nhân” thế này cũng rất đáng.
Chỉ cần giành được hảo cảm của Thẩm An Ninh, dù có bị Giang Tâm Nguyệt đánh chết cũng mãn nguyện.
Giang Tâm Nguyệt nhếch mép giễu cợt:
“Lưu Kiến Quốc, tôi nói thế là quá đáng à?
Lúc Thẩm An Ninh bịa chuyện không có bằng chứng bôi nhọ tôi, sao không thấy anh nói gì?
Danh tiếng con gái thời này quan trọng thế nào cô ta không biết chắc?
May mà tôi mặt dày, chứ mà đổi lại là người nhạy cảm yếu đuối, có khi nhảy sông chết thật rồi!
Chuyện này không chỉ là đánh chửi là xong, tôi còn phải báo công an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)