Sau đó còn la toáng lên là bị Hứa Thiệu Diễn sàm sỡ, ép anh phải cưới.
Vì dư luận áp bức nên Hứa Thiệu Diễn không còn cách nào khác mới miễn cưỡng đồng ý, nhưng chưa bao giờ có tình cảm với cô ta.
Không ngờ nguyên chủ còn chuốc thuốc anh ngay đêm tân hôn để giữ chân.
Sau “đêm đó” thì Hứa Thiệu Diễn lập tức quay về đơn vị, suốt bốn năm không trở lại.
Sau lần đó nguyên chủ mang thai long phụng, sinh ra một cặp trai gái cho nam chính.
Nếu theo đúng cốt truyện trong sách, lần này nguyên chủ rơi xuống nước là để chết luôn. Sau đó nam chính nhận được tin vợ mất vội vàng từ đơn vị quay về đội sản xuất, rồi tình cờ gặp được cô thanh niên tri thức hiền lành, hiểu chuyện là Thẩm An Ninh.
Chỉ là không ai ngờ được, Giang Tâm Nguyệt của thế kỷ 21 lại xuyên không tới đây.
Giang Tâm Nguyệt vừa sắp xếp lại mớ thông tin hỗn loạn trong đầu, vừa thấy lòng chua xót muốn khóc.
Chưa kịp tận hưởng cuộc sống thì thôi đi, ông trời còn bắt cô xuyên vào một vai pháo hôi xấu xa đầy tội nghiệt như này.
Nhìn Giang Tâm Nguyệt vừa chui lên từ dưới sông, ở giữa đám đông, Thẩm An Ninh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô. Sao mạng người đàn bà này lớn thế, như vậy mà còn chưa chết?
Lời bàn tán trong đám đông vẫn chưa dừng lại:
“Con mẹ nó, ai nói tôi tự nhảy sông hả? Tôi bị người ta đẩy xuống đấy! Ai làm thì bước ra đây cho bà!”
Nguyên chủ nặng tới hai trăm cân nên tiếng hét đầy khí thế.
Đám đông vốn đang xôn xao, thoắt cái im phăng phắc.
Tuy Giang Tâm Nguyệt đầy tai tiếng trong đội sản xuất nhưng lại là người không dễ chọc vào. Ai chọc giận cô, cô nhất định ăn thua đủ.
Với cái cân nặng này, cô chưa bao giờ chịu thiệt.
Đừng nói là phụ nữ trong thôn, ngay cả hai người đàn ông phối hợp còn chưa chắc đánh thắng nổi.
Ánh mắt lạnh lẽo của Giang Tâm Nguyệt đảo qua một lượt, không ai dám hé miệng. Ai bị cô nhìn trúng liền cuống cuồng xua tay, tỏ ý không phải mình.
Đúng lúc mọi người đang co rúm lại vì sợ bị cô lôi ra thì Giang Tâm Nguyệt bỗng bước tới trước mặt một bà cô.
Bà này tên là Ngô Quế Hoa, nổi tiếng lắm chuyện trong thôn.
Thấy Giang Tâm Nguyệt mang sắc mặt u ám bước tới, chân Ngô Quế Hoa bắt đầu run rẩy:
“Giang Tâm Nguyệt, cô định làm gì? Không phải tôi đẩy cô xuống sông đâu...”
“Không phải bà đẩy tôi nhưng là bà bịa đặt chuyện tôi lăng nhăng.
Nào nào nào, Ngô Quế Hoa, bà nói rõ cho tôi nghe xem tôi ngủ với ai? Tôi lén lút với ai?
Hôm nay bà không nói cho ra lẽ thì bà với tôi không ai được yên.
Rốt cuộc tôi xúc phạm gì bà mà bà lại rêu rao bôi nhọ tôi như thế?”
Vừa nói, Giang Tâm Nguyệt vừa quơ quơ khúc gỗ trong tay.
Ngô Quế Hoa biết tính cô này, nếu thật sự nổi khùng thì quất một gậy xuống cũng đủ toi mạng.
“Không... không phải tôi... là đồng chí Thẩm nói đấy! Cô ta bảo nửa đêm thấy cô lên núi, hình như còn đi với một người đàn ông...”
Ngô Quế Hoa cuống cuồng đẩy hết trách nhiệm sang cho Thẩm An Ninh.
Vừa nói ra, ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm An Ninh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)