Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tôi thấy vẫn quê.” Văn Thiền nhăn mặt.
Nhưng cô cũng không nói nhiều, dù sao đây là chuyện làm ăn của Trần Bác Chính, đã là thứ đang thịnh hành ở Bắc Kinh thì chắc chắn vẫn có thị trường.
Ra khỏi xưởng may, Trần Bác Chính nhìn sang Văn Thiền, môi mấp máy: “Cảm ơn nhé, hôm nay may mà có cô.”
Văn Thiền khoát tay: “Không có gì, đừng cảm ơn tôi, cảm ơn Béo đi, không có cậu ta dẫn đến, tôi cũng chẳng giúp gì được.”
Béo cười hề hề: “Anh Chính, mình kiếm được món rồi, giờ cũng gọi là có tiền rồi thì tối nay ăn gì xịn xịn đi.”
“Không thành vấn đề.” Trần Bác Chính đồng ý, rồi quay sang hỏi Văn Thiền: “Nhưng mà ván bài khi nãy, sao cô chắc chắn mình sẽ thắng vậy?”
Văn Thiền nhìn về phía quán tạp hóa bên đường, dừng bước: “Tôi muốn uống coca.”
“Cô điên à.” Trần Bác Chính từ chối: “Uống Wahaha đi.”
Văn Thiền nhìn ly nước mía trong tay, lại liếc mấy lon Coca trên tay Trần Bác Chính và mấy người kia rồi im lặng trong chốc lát.
Thằng Béo cười hề hề: “Chị dâu, nước mía tốt chứ sao, anh Chính nghĩ cho chị thôi, chị có bệnh, thật sự không nên uống nước ngọt có ga.”
“Ha ha.” Cô bước nhanh về nhà, vào phòng khách bật quạt.
Trời kiểu này đủ khiến người ta phát điên vì nóng, nhất là tầm hơn một giờ trưa như lúc này, mặt đường chẳng khác nào cái lò nướng. Mặt Văn Thiền nóng bừng, đỏ ửng cả lên. Cô vừa ngồi trước quạt vừa uống nước mía, tâm trạng mới dịu đi được phần nào.
Trần Bác Chính đi tới: “Giờ có thể nói cho tôi biết vừa rồi cô thắng kiểu gì chưa?”
Văn Thiền nhìn anh: “Muốn biết à?”
Thằng Béo cũng chạy lại, ngồi thụp xuống đất: “Em cũng muốn biết.”
Văn Thiền gãi má: “Được thôi, tôi nói thẳng luôn.”
Lâm Thanh Phong cũng dỏng tai lên nghe. Tuy họ không phải dân chơi bạc, nhưng là người thì ai chẳng muốn biết cách đánh bạc chắc thắng chứ?
Văn Thiền bảo Thằng Béo đi mua một bộ bài. Sau khi lấy được, cô bóc ra, lật bài ngửa mặt: “Một bộ bài có 52 lá. Nếu chơi Blackjack, có vài chiến thuật giúp tăng khả năng thắng. Dù không thể thắng chắc, nhưng vẫn hiệu quả hơn nhiều so với chơi chỉ dựa vào vận may.”
Cô rút mấy lá bài ra: “Ví dụ như ván đầu tôi bốc được đôi tám, lúc này tốt nhất là nên tách bài.”
Thằng Béo xoa cằm, tò mò hỏi: “Sao vậy? Đôi tám cộng lại là mười sáu rồi, nếu bốc được 4 hay 5 thì thắng chắc còn gì?”
Lâm Thanh Phong kẹp cổ cậu ta: “Cậu nói nghe dễ thế, lỡ bốc trúng 6 hoặc 7 thì sao, nổ cái rụp!”
“Lâm Thanh Phong nói đúng.” Văn Thiền gật đầu: “Tôi vừa lên bàn là đã thấy bài ra rồi, bài lớn dùng khá nhiều, tuy không dám chắc là sẽ không ra tiếp, nhưng trong trường hợp này thì tách bài là lựa chọn an toàn hơn.”
Cô tiếp tục: “Ngoài ra, tách bài còn có lợi là ít khi bị nổ. Nhưng nói thật, ván đó tôi gặp may, vì liên tục rút được bài nhỏ. Tình huống đó cực kỳ có lợi cho ván hai. Tại sao lại nói vậy? Vì lúc ấy tôi áp dụng chiến thuật đếm bài cao thấp. Chiến thuật này quy định bài từ 2 đến 6 là bài nhỏ, mỗi lần bài nhỏ xuất hiện thì cộng 1 điểm. 7, 8, 9 không tính điểm. 10 và Át là trừ 1 điểm. Khi bài nhỏ ra nhiều, chứng tỏ khả năng thắng ván sau sẽ cao hơn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







