Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Bà chủ đi giày cao gót bước tới, cầm lấy chồng bài còn lại. Hai lá đầu tiên, bài lộ của ông chủ Diệp là 10, lá úp chưa rõ nhưng ông không rút thêm. Bài của Văn Thiền là K và 5.

Ai nấy đều nín thở.

“Thế nào, rút bài không?” Ông chủ Diệp dường như nhìn thấy từ sắc mặt của mọi người mà đoán ra bài Văn Thiền không đẹp, ông mỉm cười: “Nói trước nha, bài tôi lần này không tệ đâu, chắc ăn rồi.”

Chắc ăn rồi?

Chẳng lẽ là Át?

Mặt Lâm Thanh Phong tái xanh. Nếu ông chủ Diệp cầm 21 điểm, thì còn chơi làm gì nữa?

“Rút bài.” Văn Thiền như thể không nghe thấy gì, gõ nhẹ lên mặt bàn.

Bà chủ do dự giây lát, rút cho cô một lá.

Lá bài vừa vào tay, cô từ từ lật lên.

Văn Thiền lật bài ra, bích sáu, đúng 21 điểm!

Cơ mặt ông chủ Diệp giật giật, ông ta lập tức ngồi thẳng dậy, người ép sát bàn: “Bích sáu?”

“Ông chủ Diệp, ông cũng nên lật bài đi. Nếu tôi đoán không sai, lá úp của ông là bảy tép.”

Văn Thiền gập ngón tay gõ bàn, nghiêng đầu như đang nghĩ ngợi. Con ngươi ông chủ Diệp co lại, tay lật bài, quả nhiên là bảy tép. (bảy chuồn)

“Cô... cô làm kiểu gì vậy? Cô gian lận à?” Bà chủ nghi ngờ nhìn chằm chằm Văn Thiền.

Văn Thiền giơ tay: “Từ nãy đến giờ tôi chỉ ngồi yên ở đây, bài là do hai người chia, tôi gian kiểu gì được.”

“Vợ à, cô ấy không gian.” Ông chủ Diệp khoát tay, ánh mắt nhìn Văn Thiền chăm chú một hồi lâu rồi rút ra tám trăm đồng đưa cho cô.

“Cô giỏi thật đấy. Nếu chịu nói cho tôi biết cô làm sao được vậy, tôi đưa thêm hai trăm.”

“Xin lỗi, bí mật nghề nghiệp.” Văn Thiền khoát tay, sau đó ra hiệu cho Trần Bác Chính.

Trần Bác Chính hiểu ý, lập tức trình bày mục đích.

Ông chủ Diệp châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi: “Hàng trước tiền sau thì không được, ở đây không có cái lệ đó. Nhưng tôi nói một là một. Thế này, tôi sẽ cho người làm hàng cho mấy cậu trước, lô này làm xong cũng mất ít nhất một tháng, đến lúc đó các cậu đem tiền đến lấy, như vậy cũng không tính là phá quy tắc, được chứ?”

Trần Bác Chính đã sớm tìm hiểu, ở Thâm Quyến này đặt hàng ít nhất cũng phải đặt cọc một nửa, còn hàng có sẵn thì càng phải thanh toán đủ. Giờ ông chủ Diệp không đòi đặt cọc, để họ xoay tiền sau, cho nên không thể nói là không dễ tính.

“Vậy ông chủ Diệp có thể giảm giá thêm chút nào không? Nể tình chúng ta vừa là bạn bài vừa là khách.”

Ông chủ Diệp gắt: “Thôi được, cho các cậu giá tám mươi phần trăm, mức thấp nhất rồi đấy. Người ta đặt trăm mấy vạn mới được mức này, mấy cậu chỉ tám vạn thôi, coi như lãi to rồi. Nhưng chuyện này đừng có đi rêu rao, không thì tôi không ăn nói được với ai đâu!”

Trên mặt Trần Bác Chính và mấy người khác đều hiện rõ niềm vui. Tám phần trăm, tức là họ sẽ lấy được nhiều hơn ít nhất mười phần trăm so với dự tính.

Trần Bác Chính ký hợp đồng, Văn Thiền liếc qua mấy mẫu hàng họ chọn, chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Cô nghi ngờ gu thẩm mỹ của mình không theo kịp thời đại, sao mấy bộ quần áo này đỏ chói xanh lè, kiểu dáng nhìn cũng quê mùa thế không biết.

Béo thấy cô không hiểu: “Chị dâu, mấy kiểu này đang thịnh hành nhất ở chợ Tú Thủy đấy. Mấy chị gái với các dì Bắc Kinh ai cũng mặc, quê mùa chỗ nào?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc