Vốn dĩ Ánh Loan không định nói cho con gái biết chuyện này, nhưng hôm nay, nàng đã thay đổi suy nghĩ.
"Mẹ, con hiểu rồi." Vân Ánh Dao khẽ gật đầu.
"Dao Dao, bây giờ mẹ sẽ dạy con cách dẫn khí nhập thể."
Ánh Loan nắm tay con gái, dẫn nàng vào một căn phòng bỏ trống. Từ trong ngăn tủ, nàng lấy ra vài viên đá trắng cùng một chiếc mâm đen.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Dao Dao, Ánh Loan khẽ cười:
"Từ khi đến đây, mẹ đã bắt đầu bố trí. Khi đó, mẹ vẫn còn chút linh lực."
Vân Ánh Dao cảm thấy sống mũi cay cay. Nàng tiến lên, lúc này mới phát hiện dưới sàn phòng có một Tụ Linh Trận. Khi đặt tay nhỏ lên chiếc mâm đen, ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu lam nhạt bừng lên, tỏa ra hơi lạnh mơ hồ, chiếu sáng cả căn phòng.
Ánh Loan khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng đã biết Dao Dao có linh căn, nhưng chưa xác định được phẩm chất của nó. Ở Huyền Linh Giới, trẻ sơ sinh vừa chào đời đã có thể dùng linh khí đặc biệt để kiểm tra linh căn.
"Dao Dao, linh căn của con giống hệt cha con, đều là Băng linh căn cực phẩm."
Nghe vậy, mắt Vân Ánh Dao sáng lên.
"Từ bây giờ, con phải nghe thật kỹ lời mẹ dặn. Trước đó, mẹ đã đưa cho con bản đồ vận hành kinh mạch, con còn nhớ không?"
"Nhớ chứ! Mẹ, con đã thuộc làu rồi!" Vân Ánh Dao vội vàng gật đầu.
"Được, bây giờ con hãy quay mặt về phía cửa sổ, khoanh chân ngồi xuống, hai tay đặt trên đùi. Nhắm mắt, tập trung tinh thần, giữ tâm vững vàng, điều chỉnh hơi thở. Cảm nhận linh khí xung quanh, dẫn chúng theo kinh mạch vận hành một vòng đại chu thiên, cuối cùng quy tụ về đan điền." Ánh Loan trầm giọng hướng dẫn.
Vân Ánh Dao làm theo lời mẹ, trong lòng mặc niệm khẩu quyết. Khoảng mười lăm phút sau, nàng bỗng cảm nhận được những đốm sáng nhiều màu lấp lánh xung quanh mình. Chúng chậm rãi tiến lại gần, rồi đột nhiên, một luồng ánh sáng lam nhạt mạnh mẽ xông vào cơ thể nàng. Ngay sau đó, những điểm sáng khác cũng lần lượt ùa vào.
Vân Ánh Dao từ từ dẫn dắt những luồng linh khí ấy chạy dọc theo kinh mạch, cuối cùng quy tụ về đan điền.
Lúc này, trong phòng bên cạnh, Vân Noãn đã thức dậy. Đôi mắt to tròn của bé mở ra, tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.
Căn phòng mang phong cách cổ kính, màn lụa mềm mại buông rủ, không khí tràn ngập mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ. Từng tia nắng vàng xuyên qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, in xuống nền nhà những vệt sáng lốm đốm.
Dưới thân là một chiếc giường gỗ mềm mại, thành giường được chạm trổ hoa văn tinh xảo. Trên người bé là chăn gấm ấm áp, còn trên bàn trang điểm bằng gỗ, một chiếc gương đồng phản chiếu khung cảnh thanh tao, trang nhã. Cả căn phòng đều toát lên vẻ thanh thản, yên bình.
Xem ra mình đã xuyên không về một xã hội cổ đại...
Không biết kiếp này mình tên là gì nữa. Vân Noãn chơi đùa một lúc rồi thở dài—chán quá! Vẫy vẫy đôi tay nhỏ xíu nhưng chẳng làm được gì, chân cũng chẳng có sức. Bên cạnh lại không có ai, còn mẹ ruột này... nhìn kiểu gì cũng thấy không đáng tin cho lắm.
Chơi một lát, Vân Noãn ngáp dài, cảm thấy buồn ngủ. Nhưng ngay khi sắp thiếp đi, một mùi hôi bất ngờ xộc tới khiến cơn buồn ngủ bay biến. Trong lòng ấm ức cực kỳ, cái miệng nhỏ xinh bĩu xuống, rồi..."Oa oa!"—bắt đầu khóc to.
Tiếng khóc của Vân Noãn vừa vang lên, Ánh Loan đang dưỡng thần trong sân lập tức mở bừng mắt, lao nhanh vào phòng. Ngay khi bước vào, nàng cũng ngửi thấy mùi hôi nồng nặc.
Không ngờ Dao Dao lại dẫn khí nhập thể thành công nhanh như vậy! Ánh Loan cầm lấy một tấm thảm mềm, nhẹ nhàng bế con gái út lên rồi rời khỏi phòng.
Còn Vân Ánh Dao—nàng bị chính mùi hôi trên người đánh thức. Vừa mở mắt ra, nàng đã thấy tay mình dính đầy những vệt đen bẩn thỉu. Hoảng hốt, Vân Ánh Dao bật dậy, chạy thẳng ra con suối nhỏ sau núi.
Nàng cảm nhận được bước chân vô cùng nhẹ nhàng, cả người tràn đầy sức lực, đan điền ấm áp lạ thường. Cũng may bây giờ đang giữa trưa, không có ai quanh suối. Không chút do dự, Vân Ánh Dao nhảy vọt lên,"bùm" một tiếng, lao thẳng vào làn nước mát lạnh, ra sức kỳ cọ cơ thể.
Sau khi chà rửa xong, nàng mới nhận ra một vấn đề lớn—mình không mang theo quần áo! Bộ y phục bẩn này chắc chắn không thể mặc lại. Đảo mắt tìm kiếm, ánh mắt nàng dừng lại trên những tán lá xanh bên bờ suối...
-
Trong khi đó, Ánh Loan dịu dàng dỗ dành tiểu nữ nhi, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Con bé này thật sự đáng yêu quá! Mỗi lần cười, cái miệng nhỏ lại chúm chím, làn da trắng nõn mềm mịn như bánh bao, khác hẳn tỷ tỷ lúc mới sinh—khi đó Dao Dao vừa nhăn nhúm vừa ít khi cười.
"Tiểu bảo bối, nhũ danh của con là Noãn Bảo nhé!" Nói rồi, nàng cúi xuống hôn lên khuôn mặt bầu bĩnh của bé.
Noãn Bảo nhìn mẹ ruột mà lòng gào thét: Mẹ ơi! Người còn chưa nói cho con biết tên đầy đủ của con là gì đấy!
Khoan đã... Chẳng lẽ mình không xuyên đến một thế giới cổ đại bình thường?
Noãn Bảo lập tức oa oa kêu to, cố gắng truyền đạt phát hiện của mình cho mẹ. Ánh Loan theo hướng ánh mắt con gái nhìn qua, liền trông thấy một..."sinh vật lạ".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



