Quý Tri Nhạc cúi gằm mặt, hoàn toàn không nghe thấy Tư Điềm nói gì. Bé chỉ mải nghĩ nếu không có chân thì mình sẽ làm gì, không thể chạy, không thể chơi...
Hốc mắt bé càng đỏ hơn.
"Quý Tri Nhạc!"
Quý Tri Nhạc vội vàng ngẩng đầu lên, ngay lập tức đối diện với ánh mắt ngọt ngào đến đáng sợ của mẹ. Bé hối hận rồi, bé không thể không có chân!!!!
Quý Tri Nhạc vội vàng nhảy xuống khỏi ghế, chạy thẳng lên tầng.
Tư Điềm:?
Đây thật sự là một nhóc con “gấu” nha.
Nhưng cô đang chống nạng, rõ ràng không thể chạy theo kịp để bắt người được.
May là Quý Ninh Nhất phản ứng rất nhanh nên vội vàng chạy theo sau. Cậu lớn hơn em trai hai ba tuổi, chỉ bước nhanh thêm mấy bước là có thể đuổi kịp Quý Tri Nhạc, túm chặt lấy tay bé: "Tri Nhạc, em không thể vô lễ với mẹ như vậy được."
Quý Tri Nhạc liều mạng vùng vẫy, nhưng không thể thoát được khỏi tay anh trai, cái miệng nhỏ hét ầm lên:” Em ghét anh, em ghét tất cả mọi người.”
Tư Điềm cười lạnh: “Ghét thì ghét đi, vừa hay mẹ cũng không thích con.”
Thân hình nhỏ bé của Quý Tri Nhạc chợt cứng đờ. Đôi mắt bé đỏ hoe, phồng má lên: "Người thích con nhiều lắm, con mới không cần mẹ thích!"
Cô giáo thích bé, Tiểu Nguyên cũng thích bé, ba ba... chắc cũng thích...
Bé có rất nhiều người yêu quý, chẳng thèm sự yêu thích của mẹ đâu.
Tư Điềm hừ nhẹ một tiếng: “Lại đây.”
Quý Tri Nhạc siết chặt nắm tay, cực kỳ miễn cưỡng từng bước nhỏ dịch lại gần. Tay bé nắm chặt, sẵn sàng bảo vệ đôi chân của mình bất cứ lúc nào.
Tư Điềm hỏi: "Vừa nãy mẹ nói với con là “chào buổi sáng”, con phải đáp lại mẹ là gì?"
Quý Tri Nhạc đang siết chặt hai nắm tay cũng bị lời này của cô làm cho ngây ngẩn cả người, thế mà mẹ lại không nhắc gì về chuyện cái chân đau nữa.
Dù chưa đi học mẫu giáo, Quý Tri Nhạc cũng biết người khác hỏi thăm thì mình cũng phải đáp lại. Bé nhanh chóng nói: "Mẹ buổi sáng tốt lành."
Tốc độ nói rất nhanh, phát âm cũng không rõ ràng lắm, nhưng Tư Điềm chẳng bận tâm. Cô chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.
Nhưng tại sao cả hai đứa bé đều đã chào buổi sáng với cô rồi, sao nhiệm vụ còn chưa báo hoàn thành?
Bé ghét sữa bò, mẹ cố tình mà!
[Ting Ting, nhiệm vụ đã hoàn thành, chúc mừng ký chủ đạt được 1 ngày sinh mệnh.]
Cùng với tiếng của hệ thống, Tư Điềm cảm thấy dường như có một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể, năng lượng của sự sống cũng đột ngột quay trở lại với cơ thể.
Thật kỳ diệu!
Quý Tri Nhạc bưng ly sữa bò, uống một ngụm nhỏ rồi không chịu uống nữa, nhưng cũng không dám đi, cứ thế đứng cứng đờ ở đó.
Không còn bị cái chết đe dọa, tâm trạng Tư Điềm cũng tốt hơn một chút: "Con không thích uống sữa bò à?"
Quý Tri Nhạc khẽ hừ một tiếng, hai tay vẫn ôm chặt ly sữa. Ánh mắt cậu bé cứ nhìn chằm chằm vào chất lỏng màu trắng trong ly, không trả lời.
Tư Điềm nheo mắt lại, cảm thấy Quý Tri Nhạc đúng là cần được dạy dỗ lại mà.
Một lát sau, cô cười: "Không thích uống thì thôi."
Quý Tri Nhạc không thể tin được mẹ lại dễ tính đến vậy, không những không nhắc đến chuyện cái chân, mà còn không ép bé uống sữa.
Cô giáo nói rồi, đã nói ra thì không thể đổi ý. Quý Tri Nhạc lập tức kiễng chân đặt ly sữa lên bàn, rồi chạy biến đi nhanh như chớp.
Quý Ninh Nhất đứng tại chỗ có chút do dự. Mặc dù rất muốn đi xem em trai, nhưng cậu cũng muốn ăn sáng cùng mẹ. Đã lâu rồi cậu không được ăn cơm cùng mẹ.
Tư Điềm xoa đầu Quý Ninh Nhất. Mái tóc đen mềm mại, cảm giác chạm vào đặc biệt thích. Là một người thích đồ lông nhung, Tư Điềm thoải mái đến mức nheo mắt lại.
"Kệ thằng nhóc ấy đi, Ninh Nhất, chúng ta ăn cơm nào."
Khóe môi Quý Ninh Nhất khẽ cong lên thành một nụ cười, có chút lạ lẫm khi ngồi cạnh Tư Điềm, trong lòng cậu bé cảm thấy vui vẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
