[Nhiệm vụ số 1: Cùng Quý Ninh Nhất và Quý Tri Nhạc ăn sáng, và nhận được lời chúc “Mẹ ơi, chúc mẹ một buổi sáng tốt lành”
Thời gian hoàn thành nhiệm vụ: Hai tiếng đếm ngược từ bây giờ]
Tư Điềm thấy có chút nhẹ nhõm, nhiệm vụ đầu tiên này vô cùng đơn giản. Cô chuẩn bị xuống giường, nhưng lại phát hiện tay chân mình vô lực, thậm chí ngay cả việc lật chăn cũng tốn rất nhiều sức lực.
"Hệ thống, chuyện này là sao?"
Sau khoảnh khắc sinh tử vừa rồi, khi đối mặt với Tư Điềm, giọng hệ thống mang theo chút lấy lòng: "Là thế này ạ, vì giá trị sinh mệnh của ký chủ tiêu hao quá nhanh, để đảm bảo ký chủ tồn tại, hệ thống sẽ giảm thiểu mọi tiêu hao khác để duy trì sinh mệnh."
Tư Điềm:……
Hệ thống nịnh nọt: "Ký chủ vừa rồi đã đồng ý làm nhiệm vụ, không được thất hứa đâu nha."
Tư Điềm cắn răng:”Cậu tốt nhất là nên có nhiều tác dụng, nếu không sớm muộn gì tôi cũng chết cho cậu xem.”
Hệ thống:”Ký chú xin hãy yên tâm.”
Huhuhu
Nó có phải là hệ thống đầu tiên bị ký chủ đe dọa và không được hoan nghênh không? Rõ ràng trước khi "nhận việc", thầy giáo đã nói với nó rằng các hệ thống luôn được chào đón, vì dù chúng bắt ký chủ làm nhiệm vụ, nhưng cũng mang lại cho họ cơ hội sống lần thứ hai mà!
Chỉ dựa vào sức lực đôi chân hiện tại, Tư Điềm cảm thấy mình không thể đi ra khỏi phòng được. Cô lục tìm và tìm thấy một cây nạng trong phòng.
Tại sao trong phòng lại có thứ này nhỉ?
Nhưng hiện tại Tư Điềm cũng không rảnh để quan tâm chuyện này lắm, cô chống nạng rời khỏi phòng một cách vụng về.
Biệt thự rộng rãi và sáng sủa. Tư Điềm ở tầng hai, nhưng may mắn là biệt thự có thang máy. Khi cô xuống đến phòng khách, đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn ăn.
Quý Ninh Nhất và Quý Tri Nhạc đều đang ở phòng khách. Hai đứa bé đều ngạc nhiên khi thấy cô chống nạng.
Quý Tri Nhạc đảo mắt liên hồi, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. Bàn tay nhỏ bé bất an siết chặt thành nắm đấm.
Người phụ nữ kia, sao lại dùng nạng?
Chẳng lẽ là vì bé sao?
"Nhưng mình chỉ lỡ đá nhẹ thôi mà, chắc không nặng đâu nhỉ? Sẽ không làm người ta tàn tật đâu nhỉ?" Bé chợt nhớ đến lần trước đi công viên hải dương, trên đường thấy một người ăn xin không có chân. "Sau này mẹ cũng sẽ không có chân sao?"
Quý Tri Nhạc rùng mình một cái, cúi gằm mặt, đôi vai run bần bật không dám thốt lên lời nào.
Quý Ninh Nhất đã nhanh chóng chạy tới: "Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy? Có phải vừa nãy bị Tri Nhạc đá trúng vẫn còn đau lắm ạ?"
Bị nhắc đến tên, Quý Tri Nhạc càng vùi mặt thấp hơn, những gì vừa trải qua khiến bé bỗng trở nên miên man suy nghĩ.
Mẹ sẽ chặt chân bé để đền cho mẹ sao? Nếu không có chân, sau này bé cũng phải đi làm ăn mày à?
Bé không muốn!
Nước mắt Quý Tri Nhạc nhanh chóng đầy hốc mắt, nhưng bé dũng cảm không để chúng rơi xuống. "Mình không thể khóc, mình ba tuổi rưỡi rồi, không thể khóc!"
Được con trai lớn quan tâm cảm giác đúng là ấm lòng, Tư Điềm miễn cưỡng nở nụ cười:”Mẹ không sao.”
Hai vai Quý Tri Nhạc lại run lên nhưng vẫn cố gắng lại gần không màng sống chết. Bé vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn Tư Điềm, lúc chọn chỗ ngồi cũng ở xa chỗ Tư Điềm ngồi nhất.
Tư Điềm thực vừa lòng, xem ra trải qua trải qua một phen giáo huấn vừa rồi, Quý Tri Nhạc cũng nghe lời hơn hẳn.
"Ninh Nhất, chào buổi sáng con."
Quý Ninh Nhất đáp: "Chúc mẹ một buổi sáng tốt lành."
Tư Điềm quay sang Quý Tri Nhạc: "Quý Tri Nhạc, chào buổi sáng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







