Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành mẹ ruột của nhóc con phản diện Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Tư Điềm cực kỳ tức giận, bắp chân cô hiện tại vẫn còn rất đau. Hiện tại cô chỉ muốn đem thằng nhóc con kia lại mà đánh cho một trận. Nào ngờ thằng bé này lại dám trốn đi còn khóa trái cửa phòng lại nữa chứ.

Tư Điềm sinh khí cực kỳ, nàng cẳng chân còn sinh đau, hiện tại chỉ nghĩ đem tiểu hài tử bắt được tới tấu một đốn, nhưng không nghĩ tới này tiểu hài tử còn rất sẽ trốn, còn đóng cửa.

Được thôi, nếu thằng nhóc con đó không chịu ra thì cô sẽ đứng đây canh để xem ai không chịu được trước.

Ý nghĩ này vừa nảy lên trong đầu, cánh cửa vốn đang đóng chặt kia bỗng "kẽo kẹt" mở ra.

Tư Điềm trừng mắt nhìn vào trong, trong phòng hóa ra lại có hai đứa trẻ con.

Hai đứa có vài nét tương đồng trên khuôn mặt. Tư Điềm thoáng suy nghĩ liền hiểu ra, đứa lớn hơn chắc là nam phụ số một Quý Ninh Nhất rồi. Đều là nam phụ độc ác, khéo lại là một đứa "gấu" nữa cũng nên.

“Mẹ à, có chuyện gì vậy ạ? Mẹ đừng giận, giận dữ không tốt cho sức khỏe con gái đâu ạ." Giọng Quý Ninh Nhất rất nhẹ nhàng. Khi đối diện với cô, đôi mắt cậu bé ướt át, trong veo vô cùng, hệt như một loài động vật nhỏ bé hiền lành. Tư Điềm cảm thấy mình như một ngọn lửa đang bốc cháy dữ dội. Cứ nghĩ sẽ bị đổ thêm dầu vào lửa, ai ngờ lại được dập lửa.

Quý Ninh Nhất, một đứa nhỏ mới sáu, bảy tuổi, lại gọi cô là “cô gái” ngại chết đi mất thôi.

Cô hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Quý Tri Nhạc, giọng điệu bình tĩnh hơn hẳn: "Em con không nghe lời, còn đá mẹ nữa."

Sắc mặt Quý Ninh Nhất thay đổi, cậu bé có chút tức giận nhìn về phía Quý Tri Nhạc: “Em tại sao lại đá mẹ?”

Quý Tri Nhạc cắn chặt quai hàm:”Hừ, bà ta xứng đáng.”

Lửa giận trong lòng Tư Điềm lại bùng lên, cô đưa tay ra tóm lấy Quý Tri Nhạc sau đó vỗ vào mông bé một cái.

Ồ, cảm giác còn khá tốt nha, mềm mềm sờ sướng tay ghê.

Quý Tri Nhạc đầu tiên sững sờ một giây, dường như vẫn không thể tin nổi chuyện gì vừa xảy ra. Một giây sau, bé òa lên khóc nức nở. Chân tay vung loạn xạ, bắt đầu công kích lung tung: “Mẹ đánh con, mẹ đánh con!”

Tư Điềm cười lạnh:”Ta là mẹ con, sao lại không thể đánh con cơ chứ?”

Cô vừa nói dứt lời thì lại vỗ lên một cái nữa vào mông của Quý Tri Nhạc.

Quý Tri Nhạc khóc ré lên, khóc đến cực kỳ thảm thiết.

Người phụ nữ này dám đánh mông bé! Chưa từng có ai đánh mông bé cả!

Bé không phục!

Bé vươn tay tới, tầm nhìn trước mắt đã bị nước mắt làm mờ đi, bé bắt đầu vô thức công kích, như mèo cào người, tưởng rằng sẽ cào ra máu sẽ hung dữ làm đối phương sợ.

Tưởng tượng là thế nhưng thực tế là bé vừa mới giơ tay ra đã bị người ta tóm lấy, bàn tay hung dữ kia lại giáng thêm một cái vỗ nữa xuống mông. Quý Tri Nhạc kêu khóc ầm lên, hai chân đằng sau cũng liên tục đấm đá tới lui nhưng lại chỉ đá vào không khí.

Sau đó chỉ trong nháy mắt, có ai đó tóm chặt hai cẳng chân của bé rồi ấn cả người bé lên ghế sofa.

“Anh ơi cứu em, huhu, bà Phương ơi cứu cháu, huhuhu, bố ơi, huhu…”

Tư Điềm vui vẻ cười càng giống ma quỷ hơn:”Xin lỗi mẹ mau.”

Quý Tri Nhạc rất quật cường: “Con không!”

“Bốp!”

“Xin lỗi!”

“Huhu, con xin lỗi.”

“Xưng hô đâu?”

“Con xin lỗi mẹ.”

“Lý do vì sao? Sao con lại phải xin lỗi?”

Quý Tri Nhạc khóc nấc lên:” Mẹ ơi, con xin lỗi. Con không nên đá mẹ.”

“Thế còn chuyện con ếch xanh thì không cần xin lỗi à?”

“Huhu, mẹ ơi, con xin, xin lỗi, con không nên đá mẹ, không nên dùng con ếch xanh để mắng mẹ.”

Tư Điềm cười lạnh một tiếng rồi buông Quý Tri Nhạc ra.

Hừ xử lý “gấu con” thì phải làm sao? Có thể động tay thì tuyệt đối không động khẩu.

Cô đứng dậy, mặc kệ Quý Tri Nhạc vẫn đang nằm bò trên ghế sofa khóc lóc thảm thiết.

Bé cảm thấy mình đã mất hết mặt mũi rồi. Chỉ còn nửa năm nữa là bé tròn 4 tuổi rồi, đã trở thành người lớn rồi thế mà vẫn còn bị đánh vào mông, thậm chí còn khóc thảm đến thế. Bé không muốn gặp ai nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc