Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành mẹ ruột của nhóc con phản diện Chương 3: Thách Thức

Cài Đặt

Chương 3: Thách Thức

Không phải chứ, cô xuyên sách sao?

Tư Điềm:”Không phải tôi nói chứ, tôi một không để lại bình luận, hai không thấy hai tên nam phụ độc ác này có thể cứu vãn, sao lại xuyên sách được chứ?" ”

Hệ thống: [Chúng tôi sau khi sàng lọc một lượng lớn dữ liệu mới chọn ra được ký chủ là người phù hợp nhất đó nha. Đề nghị ký chủ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ để có được sinh mệnh thứ hai. Nếu từ chối, sẽ tử vong sau 30 phút. Xin lưu ý: ký chủ đã đột tử ở thế giới khác nên một khi tử vong, sẽ biến mất hoàn toàn.]

Tư Điềm: “ Bây giờ chết đột tử dễ như vậy à? Tôi chỉ thức trắng xuyên đêm, không bao giờ ngủ trước 1g sáng thôi mà.”

[Không hề tùy tiện chút nào đâu. Ở thế giới đó ký chủ đã chết rồi, nếu không chấp nhận nhiệm vụ, sẽ biến mất hoàn toàn sau 29 phút.]

Chất giọng điện tử kia muốn uy hiếp cô nhưng lại chẳng đáng sợ chút nào, nó gấp gáp lên tiếng nhắc nhở.

Tư Điềm: "Ồ, vậy chết đi."

Hệ thống: ?

Tư Điềm nằm trên giường, lấy điện thoại ra, mở đồng hồ đếm ngược và nói với giọng thản nhiên: "Không cần cậu thông báo, tôi đã biết khi nào mình chết rồi."

Tư Điềm cười khẩy. Không ngờ đến bây giờ vẫn còn hệ thống dùng giá trị sinh mệnh để uy hiếp người khác đấy, bây giờ người ta toàn dùng tiền để dụ dỗ thôi mà? Cái hệ thống này sản xuất từ niên đại nào vậy?

“Bịch bịch bịch!”

Giữa lúc một người một hệ thống đang rơi vào bế tắc, tiếng gõ cửa lại vang lên, nghe như thể dùng chân đá, rất lớn. Tư Điềm không muốn để tâm, nhưng tiếng động càng lúc càng lớn hơn. Tư Điềm tức giận vén chăn lên, ba bước thành hai bước đi ra cửa mở cửa. Cô thấy cái thằng nhóc Quý Tri Nhạc vô lễ ban nãy lại chuẩn bị đá cửa lần nữa.

Cửa vừa mở, Quý Tri Nhạc loạng choạng một cái, một chân đá thẳng vào cẳng chân Tư Điềm. Sức của thằng nhóc con này không hề nhỏ, Tư Điềm lập tức cảm thấy đau điếng.

Thế mà Quý Tri Nhạc một chút cũng không sợ hãi, thậm chí còn lè lưỡi ra trêu ngươi cô, sau đó ném một thứ gì đó vào trong lòng cô rồi xoay người bỏ chạy.

Đồ vật đập trúng người Tư Điềm rồi rơi xuống đất, đó là một con ếch đồ chơi màu xanh nho nhỏ, nó đang nhảy nhót tưng bừng dưới đất, bên trong còn văng vẳng giọng nói của thằng nhóc con:

“Ghét mẹ! Ghét mẹ! Ghét mẹ!”

Thanh âm cứ phát đi phát lại như ma chú, hiệu quả đúng là không tệ.

Tư Điềm:……

Cô nhấc chân lên, "bụp" một tiếng, giẫm nát bươm con ếch đồ chơi. Nó giãy giụa một chút rồi cuối cùng hỏng hẳn.

Gân xanh trên mu bàn tay Tư Điềm giật giật không ngừng.

Cái tính nóng nảy này của cô!

Đây là con của cô đúng không?

Vậy thì cô sẽ không khách sáo nữa!

Tư Điềm bước đi như muốn lấy mạng đuổi theo Quý Tri Nhạc.

Thằng nhóc con chạy trốn còn rất nhanh, cái thân hình nhỏ xíu thoắt cái đã chui vào một căn phòng, rồi khóa chặt cửa lại.

Quý Tri Nhạc cũng chẳng phải lần đầu làm chuyện này. Trước đây, dù bé có làm gì đi nữa, mẹ cũng sẽ không quản, thậm chí còn né tránh bé.

Nhưng lần này, Quý Tri Nhạc nhớ lại ánh mắt của mẹ vừa rồi, liền rùng mình một cái.

“Tri Nhạc, sao em lại khóa cửa lại thế?” Giọng điệu khó hiểu của Quý Ninh Nhất chợt vang lên trong phòng.

Lúc này Quý Tri Nhạc mới phát hiện ra anh trai cũng đang ở trong phòng này, bé hoảng rồi, mắt đảo loạn xạ: "Không có gì đâu anh."

Quý Nhất Ninh đứng dậy nhẹ nhàng đi đến trước mặt cậu bé, rồi duỗi tay ra nắm lấy tay em trai, đứa nhỏ vừa vận động xong nên nên bàn tay có chút nóng. Quý Ninh Nhất vừa định hỏi thì cánh cửa đã vang lên tiếng đập cửa dữ dội.

“Quý Tri Nhạc, con ra đây ngay cho mẹ!”

Quý Ninh Nhất nhận ra âm thanh: “Là mẹ à. Quý Tri Nhạc em vừa làm gì thế?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc