Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành mẹ ruột của nhóc con phản diện Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Nhưng vừa mới bước vào phòng anh trai, bé đã nhìn thấy bộ quần áo mới được anh trai đặt gọn trên giường, đó là quần áo của Ultraman Tiga!

Quý Tri Nhạc vừa nhìn đã nhận ra ngay. Đây là thần tượng của bé, ở nhà trẻ chỉ có một bạn nhỏ có, sau đó bạn nhỏ kia còn được rất nhiều bạn hâm mộ nữa.

Quý Ninh Nhất tìm kẹo đưa cho Quý Tri Nhạc. Quý Tri Nhạc ngậm kẹo trong miệng, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm bộ đồ Ultraman.

Quý Ninh Nhất tìm ra kẹo, đưa cho Quý Tri Nhạc, Quý Tri Nhạc hàm ở trong miệng, đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm bộ quần áo Ultraman.

Thật ngầu! Thật đẹp trai! Bé siêu thích nó!

Nhưng bé nhớ anh trai mình trước đây không có bộ đồ này.

“Anh trai mua quần áo mới kìa.” Trong miệng Quý Tri Nhạc còn đang ngậm kẹo ngọt, giọng nói có chút không rõ ràng.

Nhưng Quý Ninh Nhất vẫn nghe rõ, cậu khẽ cười: “Mẹ mua cho anh đấy.”

Quý Tri Nhạc mở to mắt.

Mẹ mua quần áo mới cho anh trai.

Mẹ không cho bé ăn vặt, còn muốn đuổi bà Phương đi, lại còn đánh mông bé nữa.

Quý Tri Nhạc cảm thấy kẹo trong miệng dường như không còn ngọt nữa.

“Tri Nhạc, sau này em đừng cãi nhau với mẹ nữa nhé. Cũng đừng gọi mẹ là “người phụ nữ này” nữa.” Quý Ninh Nhất nói.

Quý Tri Nhạc đột nhiên vươn tay đẩy Quý Ninh Nhất ra: "Em phải về đây!"

Anh hai nói dối, mẹ không thích bé.

Trước đây mẹ không thích cả bé và anh trai, giờ thì mẹ chỉ không thích một mình bé thôi.

Cũng chẳng sao hết Quý Tri Nhạc à, bé cũng không thích mẹ mà, bé ghét mẹ lắm!

Quý Tri Nhạc cắn nát viên kẹo, quay trở về phòng.

Trên bàn học, bản kiểm điểm của bé mới chỉ viết được ba chữ, mà hai trong số đó còn là ghép vần.

Quý Tri Nhạc biết bản kiểm điểm phải viết thế nào, chính là thừa nhận lỗi lầm. Nhưng bé cảm thấy viết ra thật mất mặt, hơn nữa còn không biết viết nhiều chữ. Cứ thế, Quý Tri Nhạc cứ chần chừ mãi, sau đó lại đói bụng, càng không muốn viết.

Bây giờ bé nhìn thấy tờ giấy, bé tức giận, bước tới xé từng miếng từng miếng một và ném vào thùng rác.

Bé không viết, nếu có phạt bé không ăn được đồ ăn vặt thì bé cũng không viết.

Dù sao cũng không có ai xem cả, mẹ mà nhìn thấy còn cười nhạo bé nữa.

Quý Tri Nhạc ngồi trên chiếc giường nhỏ, cúi đầu nhìn ngón tay mình.

Bé còn chẳng có bộ đồ Ultraman nào, đó là Tiga mà cậu yêu thích nhất. Mẹ mua quần áo mới cho anh trai, vậy mà lại chẳng mua cho bé một gói khoai tây chiên nào cả.

Bé cầm thú bông ôm vào lòng, không sao, bé vẫn còn nhiều thú bông, chờ bé trưởng thành, bé sẽ mua bộ đồ Ultraman.

“Tri Nhạc.” Cùng giọng nói dịu dàng từ người phụ nữ, cửa phòng bị đẩy ra nhẹ nhàng.

Quý Tri Nhạc ngẩng đầu, thấy bà Phương. Bé định chạy lại, nhưng rồi nhớ ra lời anh traivừa nói: "Bà Phương không tốt, vì bà ấy nói dối." Quý Tri Nhạc đứng yên.

Bụng Quý Tri Nhạc vốn đã réo ầm ĩ. Nghe thấy mùi vị thơm lừng, cậu bé quên hết mọi thứ, há miệng cắn lấy một miếng: "Cảm ơn bà ạ."

Bà Phương nói: "Đứa bé ngoan, sao mẹ con nỡ lòng nào bỏ đói con cơ chứ."

Quý Tri Nhạc cúi đầu không nói gì, bé biết mẹ không thích mình.

Bà Phương tiếp lời: "Sau này bà có lẽ không thể chăm sóc Tri Nhạc được nữa. Bà lo Tri Nhạc một mình ở đây sẽ sống thế nào đây."

Mắt Quý Tri Nhạc đỏ hoe. Bé cứ thế ăn từng miếng khoai tây chiên, hai má phồng lên như chuột hamster, nhưng không nói lời nào.

"Bà thương Tri Nhạc lắm, bà lo bà đi rồi sẽ không còn ai cưng chiều Tri Nhạc nữa."

Quý Tri Nhạc nghẹn ngào: "Bà đừng đi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc