Quý Tri Nhạc cúi đầu, đứng đó do dự một lát rồi quay đầu đuổi theo sau Tư Điềm.
Bé đói bụng thảm rồi, rất muốn ăn khoai tây chiên. Huhuhu. Quý Tri Nhạc thấp đầu, do dự một hồi, vẫn là hoạt động nện bước đuổi kịp Tư Điềm. Mẹ vừa rồi có phải đã cướp bé từ tay bà Phương đi rồi không?
Nếu mẹ cũng sẵn lòng cho bé một túi bánh khoai tây chiên vị cà chua thì bé có thể miễn cưỡng ăn hết những thứ mẹ đưa.
Tư Điềm bảo Quý Ninh Nhất về phòng trước, cô cảm thấy mình cần nói chuyện riêng với Quý Tri Nhạc.
Quý Tri Nhạc mới ba tuổi rưỡi, trẻ con chẳng hiểu gì nhiều. Ai chiều chuộng nó thì nó sẽ bám dính lấy người đó. Nếu xét theo tiêu chuẩn này, Tư Điềm chắc chắn sẽ không bao giờ đạt.
Quý Tri Nhạc đứng yên trước mặt cô, có một lọn tóc xoăn nho nhỏ hơi vểnh lên tỏ vẻ ngang ngược
"Tìm con có chuyện gì?" Quý Tri Nhạc hỏi, giọng non nớt.
Bé còn đang suy nghĩ nếu như mẹ cho bé ăn khoai tây chiên thì bé sẽ không cần vị cà chua nữa. Nghe các bạn ở nhà trẻ nói, vị Coca mới ra có vẻ không tệ, bé cũng muốn thử nha.
“Vừa rồi những lời con và bà Phương nói mẹ đã nghe thấy hết rồi.” Tư Điềm nói “Con cũng cho rằng là mẹ không cho con ăn bữa sáng?”
Miệng Quý Tri Nhạc hơi dẩu lên. Dù biết mình có chút sai, nhưng bé vẫn không chịu thừa nhận.
Tư Điềm tiếp lời: "Mẹ đã gọi con dậy ăn sáng, nhưng con từ chối. Nếu con đã từ chối, con phải chấp nhận hậu quả của việc không ăn sáng."
Tư Điềm cười lạnh: "Con sẽ không tìm thấy bà ấy đâu, bà ấy phải về nhà rồi."
Quý Tri Nhạc siết chặt tay thành nắm đấm nhỏ: "Con không muốn!"
Tư Điềm tiếp tục với giọng điệu ma quỷ: "Con có ghét mẹ đến mấy thì sau này cũng chỉ có thể tìm mẹ thôi."
Quý Tri Nhạc khóc to:”Con muốn tìm ba. Con không muốn mẹ đâu. Huhuhu”
Tư Điềm khoanh tay đứng nhìn Quý Tri Nhạc phá phách trong phòng. Quý Tri Nhạc khóc lóc ầm ĩ một hồi nhưng không thấy mẹ đáp lại gì, tiếng khóc của bé dần nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn là tiếng nức nở.
Mẹ cố tình, mẹ đuổi bà Phương đi, muốn giống như mẹ kế của công chúa Lọ Lem, bỏ đói bé cho đến chết. Bé cảm thấy mình là một cây cải nhỏ bé yếu đuối vô dụng chẳng có ai thèm. Bé ghét mẹ, ghét cả đời này!
"Bình tĩnh lại đi," Tư Điềm nói. "Bình tĩnh rồi thì về phòng con đi. Trước bữa trưa, con sẽ không ăn được bất cứ thứ gì cả."
"Bình tĩnh lại đi." Tư Điềm nói. "Bình tĩnh rồi thì về phòng con đi. Trước bữa trưa, con sẽ không ăn được bất cứ thứ gì cả."
Quý Tri Nhạc chậm rì rì bước ra khỏi phòng. Bé cảm thấy mình sắp khóc rồi, nhưng bé dũng cảm lau nước mắt đi.
"Tri Nhạc, em sao vậy?" Giọng Quý Ninh Nhất vang lên phía trên đầu bé.
Quý Tri Nhạc ngẩng đầu nhìn anh trai, nước mắt lại chực trào: "Hu hu, anh hai ơi, người phụ nữ đó không cho em ăn gì cả, bà ta muốn bỏ đói em đến chết, bà ta còn muốn đuổi bà Phương đi nữa."
Quý Ninh Nhất nói: "Tri Nhạc, mẹ đuổi bà Phương đi là vì bà Phương không tốt. Không phải mẹ không cho em ăn sáng đâu, bà ấy đang nói dối đấy."
"Mẹ không cho em ăn vặt cũng không phải muốn bỏ đói em. Là vì chính em không chịu ăn sáng. Ai cũng phải trả giá cho hành động của mình."
Quý Tri Nhạc nhỏ giọng: "Nhưng trước đây bà ấy nhốt em trong tủ quần áo tối đen cũng chẳng phải trả giá gì cả."
Quý Ninh Nhất khẽ nhíu mày, có vẻ mặt có chút khó xử rồi nói: "Vì mẹ là mẹ của chúng ta. Mẹ sinh ra chúng ta đã rất vất vả rồi, nên mẹ đôi khi sẽ làm sai một số chuyện."
Nhưng nhìn đôi mắt hoe đỏ của Quý Tri Nhạc, Quý Ninh Nhất lại có chút không đành lòng. Cậu nhỏ giọng nói: "Đi với anh, anh cho em một viên kẹo. Sau này không được bỏ bữa sáng nữa, biết chưa?"
Quý Tri Nhạc dụi dụi nước mắt, gật đầu lia lịa, rồi lẽo đẽo theo sau anh trai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






