Tư Điềm cảm thấy rất vi diệu:”Cậu có phải còn có các đồng nghiệp khác nữa đúng không?”
Hệ thống:”Đúng vậy.”
Tư Điềm hỏi: "Nó tên là Thiên Miêu Tinh Linh hả?"
Hệ thống nhanh chóng phủ nhận: "Không phải ạ, tụi tôi đều có tên hai chữ, chưa phát triển đến tên ba chữ đâu."
Tư Điềm:”Ồ ra là vậy, cái kia, Tiểu Ái và… Tiểu Ái, rất vui được làm quen, về sau này hợp tác vui vẻ nha."
Cuối cùng trong lòng hệ thống cũng thấy được an ủi hơn đôi chút. Khi ký chủ nhà nó chịu ngoan ngoãn nói chuyện tử tế trông cũng giống người tốt lắm.
Tư Điềm hạ giọng nói: "Tôi cũng đâu nhất thiết phải lên sân thượng đâu, chỉ là ở trong phòng lâu quá muốn ra ngoài hóng gió thôi, có lẽ cậu hiểu lầm rồi."
Tư Điềm dang hai tay, nói với Tiểu Ái: "Để tôi dẫn cậu đi ngắm cảnh nhé."
Hệ thống reo lên: "Thật sao?"
Ánh mắt Tư Điềm vô cùng chân thành: "Thật mà."
"Được thôi ạ." Tiểu Ái nghĩ, có lẽ nó đã hiểu lầm rồi. Nhưng rồi nó lại nói thêm: "Ký chủ ơi, sau này đừng lê sân thượng nữa nhé, nguy hiểm lắm."
Tư Điềm: “Cậu yên tâm.”
Cô từ từ đi xuống lầu, tâm trạng chợt có chút phức tạp.
Chẳng lẽ hệ thống thật sự tin tưởng lời nói dối tùy tiện này của cô hay sao? Cô chỉ tiện tay hạ vài bậc thang để hai bên dễ nói chuyện hơn thôi. Dù sao thì sau này hai bên vẫn phải tiếp tục hợp tác với nhau, cũng không cần khiến đôi bên thấy khó xử quá.
Nhưng hệ thống này lại thật sự tin lời cô nói, có chút ngốc đi. Tư Điềm có chút lo lắng cho đối tượng hợp tác của mình, hoàn toàn từ góc độ lợi ích cá nhân mà lo lắng. Tuy nhiên, cô nhanh chóng tự thuyết phục rằng, thứ gì càng ngốc thì càng dễ bảo.
"Vậy sau này có chuyện gì có thể nói cho tôi, phải nói ngay từ đầu nhé. Chúng ta sẽ cùng nhau sống tốt."
Tiểu Ái: "Vâng ạ."
Tư Điềm trở lại phòng rồi gọi người giúp việc đến giúp, bảo họ mau chóng dọn dẹp đống bầy hầy trong bàn trang điểm đi. Dù sao thì đống mỹ phẩm kia cũng không thể tiếp tục giữ lại nữa, bây giờ cô có tiền rồi, muốn mua thì cứ tùy ý mua thôi.
Tư Điềm tuỳ tiện cầm một chiếc túi xách bỏ thẻ ngân hàng vào rồi đi ra ngoài. Trên hành lang, cô tình cờ gặp Quý Ninh Nhất vừa từ trong phòng bước ra.
Cậu bé mặc một chiếc áo phông trắng tinh, ánh nắng chiếu lên người khiến cậu trông thật tinh xảo, đáng yêu, hệt như một thiên thần nhỏ.
Vừa thấy cô, đôi mắt cậu bé sáng bừng lên: "Mẹ!"
Tư Điềm tiến đến gần cậu: "Con định đi đâu thế?"
Quý Ninh Nhất đáp: "Con định vào thư phòng đọc sách ạ."
Ánh mắt Ánh mắt Quý Ninh Nhất vẫn luôn dõi theo cô. Mẹ búi tóc gọn gàng, mặc chiếc váy trắng xinh đẹp, còn mỉm cười với cậu.
"Hôm nay mẹ thật xinh đẹp." giọng cậu bé trong trẻo, chân thành và nghiêm túc "Giống như tiên nữ vậy."
Mặt Tư Điềm đỏ bừng, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao đồng nghiệp cũ lại vui vẻ cả buổi sáng chỉ vì được một đứa trẻ trên đường đi làm khen "chị xinh quá".
Vì lời khen thật sự quá chân thành và ngọt ngào. Lời của cậu bé cứ như thật vậy, khiến cô cảm thấy mình thực sự đã biến thành tiên nữ.
Tư Điềm không nhịn được mà đưa tay xuống véo má Quý Ninh Nhất một cái: “Cảm ơn con, Ninh Nhất cũng là một hoàng tử bé đáng yêu nha.”
Quý Ninh Nhất mím môi ngại ngùng cười.
“Mẹ định ra ngoài ạ?”
Tư Điềm ừ một tiếng:”Mẹ muốn ra ngoài mua một ít đồ, Ninh Nhất có muốn đi cùng mẹ không?”
Quý Ninh Nhất có chút kích động: "Có ạ."
Tư Điềm nói:”Thế con đi hỏi cả Tri Nhạc nữa, xem em có muốn đi cùng không nhé.”
Dù sao thì mang một đứa là mang mà mang hai đứa cũng là mang đi.
Quý Ninh Nhất gật đầu:”Vâng ạ. để con đi hỏi em.”
Cậu đi về phía phòng của Quý Tri Nhạc. Tới khi dừng bước ngay trước cửa, Quý Ninh Nhất lén quay đầu lại nhìn về phía Tư Điềm. Cậu phát hiện ra mẹ vẫn đang đứng đó chờ mình, chỉ là cô đang cúi đầu xem điện thoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






