Tư Điềm hoảng hốt: “Tôi không phải là xuyên sách à? Quyển sách này không phải là có thêm yếu tố linh dị đấy chứ.”
Thấy bộ dáng hoảng loạn của ký chủ, hệ thống cảm thấy có chút vi diệu, vừa rồi ký chủ còn dùng tính mạng ra uy hiếp nó cơ mà.
Nhưng mà với tư cách là một hệ thống chuyên nghiệp, nó không thể không trả lời:”Cô đừng lo, thế giới này không có bất kỳ yếu tố linh dị nào cả.”
Tư Điềm run rẩy chỉ vào trong ngăn kéo:”Thế đây là chuyện gì vậy?”
Nó phải biết Tư Điềm vừa định tìm bút kẻ mày, vui vẻ kéo ngăn kéo ra, kết quả lại được chào đón bằng cú sốc từ nét vẽ nguệch ngoạc màu đỏ đáng sợ đến mức nào chứ!
Hệ thống có chút ngượng ngùng: "Ký chủ, đây là điều không thể tiết lộ đâu, ký chủ cần tự mình khám phá."
Tư Điềm: ?
“Tôi phải tự đi khám phá?”
Có bệnh à. Tuy rằng hệ thống đã xác nhận rằng không có bất kỳ yếu tố linh dị nào, nhưng với kinh nghiệm đọc truyện “đàn phiến” của mình, Tư Điềm cảm thấy những kiểu "tự mình khám phá" này thường là dấu hiệu cho nhân vật pháo hôi chết đầu tiên.
Ngay lập tức, cô không thèm trang điểm nữa, mặt lạnh tanh đẩy cửa đi ra, hướng thẳng lên lầu.
Hệ thống ban đầu còn thấy mọi thứ khá ổn, giờ thấy hành động của Tư Điềm thì chợt thấy hoảng hốt: "Ký chủ, cô muốn đi đâu thế?"
Nó không biết trong giọng nói của mình ẩn chứa bao nhiêu sự sợ hãi.
Tư Điềm cười lạnh: "Tôi đi ban công tầng cao nhất."
"Phải ra đó đứng hóng gió một lát chứ, để đầu óc còn mau chóng bình tĩnh lại."
Hệ thống: "Ký chủ~"
Tư Điềm:”Không phải cậu bảo tôi tự mình đi khám phá sao? Tôi thấy nhảy xuống từ đây dùng linh hồn để khám phá sẽ dễ dàng hơn nhiều. Cậu nghĩ lầu ba nhảy xuống có chết người không?"”
Hệ thống lập tức đáp: "Không chết được đâu ạ, nhiều lắm thì tàn phế thôi! Ký chủ đừng kích động, có gì chúng ta từ từ nói chuyện!"
Tư Điềm đã sớm sải bước lên tầng cao nhất rồi mở tung cửa ra, gió lùa qua người thổi tung tóc cũng khiến quần áo trên người cô căng phồng hết lên.
Hệ thống càng thêm sợ hãi: "Ký chủ, chúng ta quay lại đi. Gió trên sân thượng lạnh và mạnh quá, tôi hơi sợ."
Tư Điềm không những không dừng lại mà còn kiên quyết bước tiếp: "Không quay lại. Cứ để tôi tự đi khám phá."
Vừa thấy cô sắp đi sát tới mép lan can, cuối cùng hệ thống cũng không nhịn được: "Ký chủ, tôi có thể bật mí cho cô!"
Tư Điềm vén mấy lọn mái tóc bị gió thổi bay phấp phới ra sau vành tai: “Nói đi.”
Hệ thống tủi thân nói: "Mấy thứ đó đều là do nguyên chủ vẽ ra, cũng chẳng có liên quan gì đến mấy thứ yêu ma quỷ quái đâu. Ký chủ còn sợ gì nữa chứ?"
Tư Điềm:”Cậu trông tôi có giống sợ không? Trông thái độ của cậu không thành thật tí nào làm tôi cũng không muốn hợp tác với cậu nữa."
Hệ thống: “Này này từ từ đã…”
Tư Điềm: "Vậy tại sao nguyên chủ lại vẽ nguệch ngoạc trong ngăn kéo? Còn hai chữ “Quái vật” kia là có ý gì?"
Hệ thống: "Chuyện này tôi thật sự không biết mà."
Tư Điềm lại bước thêm một bước về phía trước: "Tôi đi hóng gió tiếp đây."
Hệ thống hoảng hốt: "Tôi thật sự không biết mà, ký chủ đừng ép tôi. Tôi thực sự không biết!" Nó đã nói hết những gì có thể rồi.
Tư Điềm đi đến sát lan can, tay nắm chặt, nhìn về phía trước với vẻ thờ ơ: "Cậu căng thẳng gì thế? Cứ thoải mái ngắm cảnh đi."
Hệ thống: "..."
Hệ thống: Này
Tư Điềm gật đầu. Nếu cái giá phải trả cho việc cô xuyên không là loại bỏ một linh hồn khác, cô sẽ rất khó chấp nhận điều đó.
Hệ thống vẫn thỉnh thoảng "này này" trong đầu cô, khiến Tư Điềm cảm thấy mình như đang bắt nạt trẻ con vậy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hệ thống này đúng là rất dễ bị bắt nạt, nó còn luôn cố gắng tuân thủ nguyên tắc chung sống hài hòa với cô. Tư Điềm chủ động hỏi ý kiến của hệ thống: "Cậu không có tên sao? Từ nay về sau tôi nên xưng hô với cậu như thế nào?"
Hệ thống nghẹn ngào thút thít: “Ký chủ có thể gọi tôi là Tiểu Ái.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)