Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Mặt mày đứa nhỏ xám xịt ngồi dưới đất, trong tay còn đang cầm một con con thỏ chết, nghe thấy tiếng Trần Vân, cậu ngửa đầu nhìn, miệng xụ xuống, lại nghiêng đầu qua chỗ khác.

Còn rất kiêu ngạo.

Trần Vân bật cười, dò xét một hồi, lựa chọn một con đường đi xuống.

Cô cởi giày ném xuống, tay chân bới đất đá lồi ra, cẩn thận từng li từng tí bò xuống.

Khoảng cách hai mươi mét, Trần Vân dùng khoảng nửa tiếng mới đi tới.

Tới phía dưới nhìn một cái, vết thương trên người Thiết Trụ rất nhiều, da cánh tay và trên đùi bị mài không ít vết thương, trong vết thương chảy chất lỏng màu vàng nhạt, mắt cá chân bên đùi phải sưng lên, vừa đỏ vừa sưng, không biết có tổn thương tới xương hay không.

Kỳ thực cậu vẫn coi như may mắn, lăn tới cái dốc thoải này thì dừng lại. Cái dốc thoải này không lớn, đi tới phía trước một chút chính là sườn núi càng dốc hơn, ngã xuống nói không chừng chẳng còn mạng.

Nhìn thấy vết thương của cậu, bản thân Trần Vân cũng cảm thấy đau.

Thiết Trụ thấy cô đi xuống, đầu tiên là vui mừng ngạc nhiên, sau đó mím miệng nghiêng đầu đi.

Hôm qua cậu mới đánh nhau với người phụ nữ này một trận, hiện tại nhất định là cô muốn báo thù, nói không chừng muốn đẩy mình xuống ngã chết.

Thiết Trụ càng nghĩ càng tuyệt vọng, nhẫn nhịn đau bò lên.

Trần Vân vội vàng đưa tay: "Ai, con đừng động!"

Thiết Trụ lập tức tránh ra, túm lấy chân thỏ nhảy vài bước về phía trước, phô trương thanh thế uy hiếp: "Bà đừng chạm vào tôi."

Cậu nhóc giống như con nhím, thật không tiện ra tay.

Trần Vân sợ kích thích đến cậu, lỡ như trượt chân thì làm sao bây giờ?

"Con đừng chạy, mẹ không đánh con." Giọng điệu Trần Vân chậm lại: "Lại đây, mẹ cõng con lên."

Thiết Trụ hung tợn trừng cô một cái: "Bà đừng hòng gạt tôi!"

Đứa nhỏ này, lòng cảnh giác rất mạnh.

Trần Vân buồn cười: "Mẹ lừa con làm gì, chỉ vì đánh con một trận? Vậy mẹ không cần xuống, con té như vậy không có cách nào tự đi lên, qua mấy ngày là chết đói thôi."

Thiết Trụ rốt cuộc mới bảy tuổi, bình thường nhìn cứng ngắc, kỳ thực cũng chỉ là đứa bé, bị Trần Vân nói vậy thì sợ.

Cậu đỡ vách núi, co chân lại nhảy mấy lần, nghiêng đầu nhìn bên dưới ngọn núi, sắc mặt trắng nhợt, hiển nhiên nghĩ tới chuyện càng đáng sợ.

Trần Vân lại nói tiếp: "Thậm chí không cần chết đói, chỉ cần buổi tối con ngủ thiếp đi xoay người, ngã xuống từ nơi này, vậy cũng không đi tong."

Thiết Trụ kích động nói: "Bà câm miệng!"

Trần Vân thấy gần được, không doạ cậu nữa: "Thế nên con xem, mẹ hoàn toàn không cần xuống dưới hại người, để mẹ cõng con về."

Cô xoay người, đưa lưng về phía Thiết Trụ khom lưng: "Lại đây, mẹ cõng con lên."

Thiết Trụ nhìn bóng lưng của cô, có chút do dự.

Trần Vân còn nói: "Con đừng nghĩ mấy thứ xấu xa gì, mẹ mà ngã xuống nhất định kéo con xuống cùng, mẹ là người lớn té xuống chưa chắc gặp chuyện gì, con là cn nít thì chắc kèo luôn."

Thiết Trụ sững sờ, lập tức bùng nổ: "Bà nói bậy, tôi mới không nghĩ như vậy!"

"Vậy con lại đây!"

"Lên thì lên!" Thiết Trụ lại co giò nhảy qua, nằm nhoài trên người Trần Vân, lòng nói tôi đè chết bà!

Trần Vân bị đè thân thể hạ xuống, qua hai giây mới đứng vững, tay nâng khớp chân Thiết Trụ, giữ lên phía trên.

"Chân kẹp chặt eo mẹ, đừng buông ra."

Chân Trần Vân đạp lên phần đá nhô ra, dặn dò: "Cũng đừng động, lỡ như mẹ ngã xuống hai ta đều tiêu tùng."

Thiết Trụ giật mình, hai chân nghiêm túc quấn eo cô, cánh tay cũng ôm chặt cổ Trần Vân.

Trần Vân suýt chút nữa bị cậu ôm đến tắt thở: "Thả lỏng một điểm!"

Thiết Trụ thoáng buông lỏng.

Trên lưng có thêm sức nặng mấy chục cân, lúc đi lên càng gian nan hơn.

Trần Vân rất khó giữ trọng tâm, ngón tay không túm được cục đá, đi mấy bước lại trượt xuống.

Cánh tay bị đất đá cắt, đau rát.

Đứa nhỏ nhìn chằm chằm cô một hồi, cúi đầu buồn bực nói: "Bà chớ xía vào chuyện của tôi."

Trần Vân lấy lại tinh thần: "A?"

"Tự bà đi đi, tôi không muốn về cùng bà!"

"Nói mê sảng gì vậy, một đứa nhỏ như con một mình qua đêm ở trong núi, không sợ cọp ăn con à?" Trần Vân xoa đầu cậu, đứa nhỏ lắc đầu né tránh.

Nghỉ ngơi gần ổn, Trần Vân lại bò lên một lần nữa, kiểm tra tình huống bốn phía.

"Chúng ta phải đổi đường lên, đường vừa nãy không được, quá dốc." Trần Vân dùng cành cây quét cây cỏ trên vách đá, miệng lẩm bẩm.

Cô xoay chuyển mười mấy vòng ở phần đất không lớn này, nói mà Thiết Trụ không nghe hiểu, đột nhiên xoay người hưng phấn nói: "Mẹ tìm được đường lên rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc