Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cũng không biết hai thứ này có khó mua không, Trần Vân dự định hôm nào lên trên trấn xem.
Cô rửa sạch chén, cũng pha một chén mạch nha cho mình, uống xong nhớ tới trong nhà còn thiếu một người, bèn hỏi Nhị Nữu: "Anh đâu?"
Nhị Nữu ngẩng đầu lên, suy nghĩ một chút: "Anh đi ra ngoài rồi."
"Đi ra ngoài làm gì?"
"Tìm đồ ăn!"
Trần Vân tím kiếm trong ký ức, phát hiện quả thật có chuyện như vậy.
Bởi vì từ nhỏ cha không ở nhà, anh cả Thiết Trụ đã gánh vác một phần trách nhiệm của người cha.
Khi em trai em gái đói bụng, cậu sẽ phụ trách tìm đồ ăn cho hai người.
Nguyên chủ vô cùng căm ghét đứa con riêng này, bởi vì đối phương rất không nghe dạy dỗ, nhiều lần khiến cô ta mất mặt ở trước mọi người.
Đứng ở góc độ người đứng xem, Trần Vân ngược lại rất thưởng thức cậu anh cả, có dũng khí cũng có có trách.
Cô hỏi Nhị Nữu: "Anh trai đã đi bao lâu rồi?"
"Cực kỳ lâu!"
Nhị Nữu nhát gan lại sợ cô, hỏi một câu mới nói một câu, Trần Vân phải hỏi rõ ràng một hồi lâu, thì ra trời vừa sáng Thiết Trụ đã đi ra ngoài, nói muốn lên núi bắt thỏ cho bọn họ ăn.
Tên của thôn Tiền Sơn như ý nghĩa, chính là ở phía trước một ngọn núi.
Ngọn núi phía sau thôn tên gọi núi Tiểu Thanh, trong tên núi Tiểu Thanh có một chữ Tiểu (nhỏ), kỳ thực diện tích khá lớn, sản vật trên núi phong phú, nhưng cũng nguy hiểm, sài lang hổ báo đều có, đầu năm còn có đứa bé bị sói cắn chết ở trên núi.
Một đứa bé một mình lên núi nửa ngày còn chưa trở lại, Trần Vân ngẫm lại có chút nguy hiểm.
Cô vòng quanh nhà vài vòng, lấy ra mấy quả trứng gà trong ngăn kéo phòng mình cho Nhị Nữu, nói với cô bé: "Nhị Nữu ở nhà trông chừng em trai, đừng có chạy lung tung, mẹ đi ra ngoài tìm anh trai về."
Núi Tiểu Thanh thế núi khá bằng phẳng, có mấy con đường nhỏ quanh co như ruột dê, bình thường các thôn dân lên núi cũng sẽ không đi vào quá xa, chỉ ở bên ngoài hái một ít nấm, hoặc là đào măng tre.
Trần Vân đi trên đường nhỏ, vô cùng chú ý.
Cây cối trên núi che kín bầu trời, ngăn cách nhiệt độ mặt trời, gió thổi tới đều mát mẻ.
"Tiểu Trần em đi đâu vậy?" Trên núi có hai người cùng nhau xuống núi, một người trong đó nói với Trần Vân.
Trần Vân nhận ra một người trong đó là vợ anh hai của Trịnh Vệ Hoa, kêu một tiếng chị dâu, sau đó nói: "Em tìm Thiết Trụ, sáng sớm nó đã lên núi, đến bây giờ còn chưa về nhà."
Lại hỏi: "Hai người xuống núi có nhìn thấy nó không?"
"Không có, chị không thấy Thiết Trụ, hẳn không phải đi con đường này. Nếu không em đi chỗ khác xem thử đi."
Trần Vân nhìn về phía trước, thu tầm mắt lại: "Được, làm phiền rồi."
"Phiền phức cái gì, chẳng qua là một câu nói." Người kia có chút ngạc nhiên: "Sao Thiết Trụ lên núi một mình thế?"
Trong lòng Trần Vân gấp gáp, không có tâm tư nói chuyện với hai người, nghe vậy miễn cưỡng cười.
Hai người kia cũng cười, ba người tách ra ở giao lộ.
Chờ Trần Vân đi xa, một người trong đó đụng cánh tay người còn lại, cười nói: "Cô xem cô ta giả bộ giống thật, không biết còn tưởng rằng thật sự lo lắng cho Thiết Trụ."
Người còn lại cũng cười: "Nói không chừng là lên núi vụng trộm, dùng Thiết Trụ làm cớ."
Càng vào trong ngọn núi càng yên tĩnh, dần dần đến tiếng ve kêu cũng biến mất.
Vị trí bây giờ của Trần Vân đã tương đối sâu, lại đi vào nữa có thể sẽ có thú dữ ra vào.
Cô do dự một chút, quyết định lại đi vào trong một đoạn, nếu như còn không tìm được thì trở về.
Đường dưới chân biến mất không còn tăm hơi, Trần Vân lượm một cành cây dài hơn một mét làm gậy dò đường.
Phía trước không xa có một cây lê, đầu cành cây treo đầy trái cây, có vàng có xanh làm người ta thích.
Trần Vân đi cả đường đã sớm khát, nhìn thấy quả lê thì không dời nổi bước chân, muốn hái một quả xuống giải khát.
Cô dùng cành cây đẩy ra cành hai bên, cẩn thận đi tới, mới đi hai bước thì phát hiện trên đất có bị dấu chân bị người ta dẫm lên.
Dấu chân còn rất mới, hẳn là mới đến không lâu. Trong lòng Trần Vân hơi động, mở miệng cao giọng kêu: "Thiết Trụ!"
Cô kêu một tiếng, nín hơi tập trung, lúc ẩn lúc hiện nghe thấy tiếng người.
Âm thanh truyền tới từ từ phía dưới.
Trần Vân đi về phía trước hai bước, lại kêu Thiết Trụ.
Lần này không có gió, âm thanh càng rõ ràng, chính là ở phía dưới!
Trần Vân có hơi hưng phấn, hai ba bước đi tới bên cây lê, đẩy ra cây cỏ nhìn xuống dưới.
Chỗ cây lê lớn lên, đi xuống là đường dốc chừng hai mươi mét, từ dấu vết cây cỏ đổ ngã, có lẽ lúc Thiết Trụ hái lê không cẩn thận trượt xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
