Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhị Nữu ôm cánh tay cô, Thiết Đản ngồi trên đùi ngửa đầu nhìn cô cười, Thiết Trụ bên kia túm lấy lỗ tai em trai.
"Tách tách.”
Ánh sáng nhấp nháy, nhớ kỹ khoảnh khắc này.
Ảnh chụp xong rồi nhưng chưa được rửa ngay, thợ chụp ảnh viết bằng tay cho bọn họ một tờ giấy bằng chứng, để tuần sau tới nhận ảnh chụp.
Ra khỏi quán chụp ảnh nhưng thời gian vẫn còn sớm.
Vào lúc này, ở đây cũng không có gì thú vị để chơi, Trần Vân dẫn bọn nhỏ đi dạo quanh một vòng, rồi trở về trạm máy móc nông nghiệp.
Lúc bọn họ quay trở về, Dương Tuyết Mai cũng vừa trở về, cô ấy đi một chuyến đến nhà cô chồng, nhưng ngay cả cơm cô ấy cũng không ăn một miếng nào.
Tôn Hồng Lâm đang nói gì đó với Dương Tuyết Mai ở trạm máy móc nông nghiệp, sắc mặt hai vợ chồng không tốt lắm, giống như đang mâu thuẫn cãi nhau.
Khi Trần Vân và bọn nhỏ đến gần, chỉ thấy Dương Tuyết Mai ném thứ gì đó lên người Tôn Hồng Lâm.
Trần Vân thấy thế, cô không có ý định đi tiếp nhưng không đoán trước được là Thiết Đản lại gọi một tiếng mẹ.
Dương Tuyết Mai nghe thấy âm thanh liền nhìn qua, thu hồi sự tức giận trên mặt: “Tiểu Trần, cô về sớm vậy?”
“Em chụp ảnh xong liền trở về.” Trần Vân giống như không thấy cuộc cãi vã giữa hai người, cô cười nói: “Xem ra em trở về rất đúng lúc, nếu không liền không đuổi kịp xe.”
“Nói cái gì vậy, chị còn có thể bỏ lại em sao?”
Dương Tuyết Mai không nhìn chồng mình, chỉ lo cùng Trần Vân nói chuyện phiếm.
Tôn Hồng Lâm vẫn còn ôm thứ gì đó mà cô ấy ném tới, hai mắt nhìn chăm chú vào sau đầu của Dương Tuyết Mai, rồi im lặng buông đồ xuống, đi đến trạm máy móc nông nghiệp.
Nghe thấy tiếng bước chân rời đi, Dương Tuyết Mai quay đầu nhìn, khịt mũi hừ một tiếng.
Rõ ràng cô ấy có chuyện muốn nói, Trần Vân giả vờ như không nhìn thấy, cô hỏi: “Chị Dương, làm sao vậy?”
“Còn không phải cô nhỏ của anh ấy sao, gả cho người thành phố, túm lấy như cái gì, cho rằng người khác đến nhà cô ta là để tống tiền.”
Trong khoảng thời gian kế tiếp, Trần Vân nghe toàn bộ lời phàn nàn về người cô út này, cô ấy nghiến răng nghiến lợi nói đến kích động.
“Mẹ chồng chị tốt bụng, nghe nói cô ta sinh còn bảo chị mang gà đến, cuối cùng em nhìn xem, nhìn xem cô ta cho cái gì đây!” Dương Tuyết Mai cầm lấy gói hàng mở ra, hai bộ quần áo rơi ra.
Lấy ánh mắt lúc này để xem, quần áo này cũng rách nát quá mức, phía trên áo có một cái lỗ to như chậu rửa mặt thành một cái áo hở lưng, quần chắp đầy miếng vá chồng chất lên nhau giống như giấy các- tông, chỉ hơi vò một chút liền hư hại.
“Cho bộ quần áo rách nát như vậy, còn nói thật dễ nghe, mang về cho Hồng Lâm mặc, chị nhổ vào!” Dương Tuyết Mai tức giận nói: “Chỉ là bộ đồ rách nát, chị lau nồi cũng không dùng đến!”
“Lúc ấy chị còn nghĩ đến dùng thứ này vứt lên trên đầu cô ta, tên khốn kiếp Tôn Hồng Lâm còn ngăn lại! Chỉ có anh ấy mới hèn nhát như vậy!”
Dương Tuyết Mai đang nói, Tôn Hồng Lâm từ trạm máy móc nông nghiệp đi ra, cầm trong tay mấy cái ốc vít.
Anh ấy đương nhiên là nghe thấy lời vợ chửi bới, anh ấy bất lực liếc nhìn rồi quay lưng rời đi mà không nói một lời.
Dương Tuyết Mai đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của anh ấy, trong lòng cô ấy không thấy tội lỗi chút nào, còn chỉ vào bóng lưng của chồng mình nói với Trần Vân: “Anh ấy chột dạ đấy.”
Trần Vân không nhịn được bật cười, kéo Dương Tuyết Mai rồi nói: “Chị Dương đừng tức giận, tốt xấu gì cũng là người thân, anh Hồng Lâm cũng không tiện trở mặt đúng không?”
“Anh ấy ngại trở mặt, cũng không nhìn xem người ta có coi chúng ta là người thân không?”
Dương Tuyết Mai mặt tối sầm: “Chị chẳng qua là giận, mẹ chồng chị cố tình nhờ mang gà đến để cô ta bồi bổ thân thể, cũng không muốn tham ô vật gì trong nhà cô ta, còn giống như đuổi ăn mày đi sao?”
Cô ấy nghĩ nghĩ rồi lại thở dài: “Trước kia cũng không như thế này, cô ta nhỏ hơn mấy tuổi so với Hồng Lâm, lúc chị kết hôn, cô ta còn chưa lấy chồng, lúc đấy thật tốt, còn giúp chị trông thằng cả, tại sao vừa lập gia đình, đức hạnh lại trở nên như vậy?”
Trần Vân: “Con người luôn thay đổi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






