Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Niên Đại Văn Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

"Đi thôi Thiết Trụ.”

Trần Vân gọi một tiếng, Thiết Trụ đi qua, tiếp nhận lấy khung ảnh ở trong tay Nhị Nữu, lật qua lật lại nhìn.

Bánh trứng gà có vị ngọt, khiến không ít đứa trẻ không thể đi được, còn có đứa lăn lộn muốn mua, cuối cùng bị cha mẹ đánh vài cái vào mông rồi mạnh mẽ kéo đi.

Ba đứa nhỏ nhà họ Trịnh cũng muốn ăn, ánh mắt không khống chế được nhìn qua, nhưng ngoại trừ Thiết Đản nhỏ nhất, hai đứa còn lại đều không nói gì.

Ngay cả Thiết Đản cũng không phải khóc lóc kêu đòi, cậu bé hút nước miếng, trông mong nhìn quầy bánh trứng gà, quay đầu nhìn Trần Vân một cái, lấy lòng nói: "Mẹ!”

Trần Vân làm bộ như không nhìn thấy: "Sao vậy cục cưng?”

Thiết Đản chỉ về phía quầy bánh trứng gà: "Mẹ ơi!”

"Muốn ăn không?”

Thiết Đản nghe hiểu được ăn, nghe vậy không ngừng gật đầu: "A!”

"Vậy thì mua một ít đi." Trần Vân nhấc chân đi về phía bên kia, mua ba miếng bánh trứng gà, tốn bốn hào, ba đứa nhỏ mỗi người một miếng.

Thiết Đản nhìn thấy bánh trứng gà, cười như một bông hoa.

Trần Vân xé một chút cho cậu bé ăn: "Có ngon không?”

Thiết Đản nhai hai ngụm rồi nuốt xuống, ôm lấy cổ Trần Vân, lớn tiếng hô: "Mẹ!”

Đây là biểu hiện rất thỏa mãn.

Trần Vân đầy nụ cười, quay đầu nhìn hai người còn lại đều không có động tĩnh gì.

"Sao không ăn? Cái mùi vị này cũng không tệ.”

Nhị Nữu mím môi, lộ ra một má lúm đồng tiền đáng yêu, bẻ bánh trứng gà thành hai nửa, đưa một phần trong đó tới: "Cho ạ.”

Trần Vân sửng sốt: "Cho mẹ?”

Nhị Nữu gật gật đầu, nhét nửa miếng bánh trứng gà vào tay cô, ôm nửa cái còn lại cắn một miếng nhỏ.

Trần Vân cảm thấy có chút cảm động, cô không mua cho mình cũng không phải vì tình mẹ con hư vô mờ mịt gì, chẳng qua cảm thấy đây là tiền của Trịnh Vệ Hoa, dùng có chút chột dạ mà thôi, không nghĩ tới Nhị Nữu lại làm như vậy.

Quả nhiên là một cái áo bông nhỏ.

Trần Vân cười với Nhị Nữu, còn chưa nghĩ ra nói như thế nào, trong tay đột nhiên nặng thêm, lại có thêm một nửa miếng bánh trứng gà.

Thiết Trụ nhét bánh trứng gà vào tay cô là xong việc, hai miếng ăn xong phần còn lại, sải bước đi phía trước.

Đi rồi lại thấy những người khác không theo kịp, sốt ruột quay đầu nói: "Đi chụp ảnh thôi!”

"Đừng nóng vội, vẫn còn đồ chưa mua hết.”

Trần Vân mua cho Thiết Trụ hai cây bút chì, lại mua cho Nhị Nữu một cái băng đô, còn muốn mua cho mình một ít băng vệ sinh, kết quả tìm một vòng cũng không thấy, có thể thứ này hiện giờ trong nước còn chưa có.

Mua xong những thứ này, Trần Vân mang theo ba đứa nhỏ đến tiệm chụp ảnh.

Hiện giờ quán chụp ảnh cũng là của nhà nước, địa phương không lớn, chỉ có một mặt tiền nhỏ mười mét vuông, chia thành hai gian, bên ngoài chụp ảnh, bên trong rửa ảnh.

Chụp ảnh năm hào một lần, rửa nhiều hơn một bức thêm ba hào.

Trần Vân trả tám hào, chụp ba đứa nhỏ cùng chung một ảnh, rửa thành hai tấm.

Người chụp ảnh nhận tiền đặt cọc, trước khi chụp ảnh còn trang điểm cho ba đứa nhỏ —— chỉ là bôi chút son môi, lại lần lượt điểm nốt ruồi mỹ nhân.

Mấy đứa nhỏ đứng trước màn thông đón khách, Thiết Đản ở giữa, anh trai và chị gái đứng hai bên.

Sau khi sắp xếp và bày tư thế cho bọn nhỏ xong, người chụp ảnh đi đến phía sau máy ảnh chuẩn bị chụp, Trần Vân đỡ Thiết Đản đứng vững, đi ra khỏi ống kính.

Tầm nhìn của ba đứa trẻ di chuyển theo cô.

Thiết Trụ hỏi: "Bà không chụp sao?”

Trần Vân lắc đầu.

Bức ảnh muốn đưa qua cho Trịnh Vệ Hoa, cô hội nhập vào ống kính làm gì?

Mấy đứa nhỏ đều có chút xao động, Thiết Trụ có chút tức giận, Nhị Nữu nhìn cô muốn nói lại thôi, Thiết Đản nhỏ nhất giơ tay về phía Trần Vân, muốn ôm.

Sư phụ chụp ảnh nhìn chằm chằm vào ống kính nửa ngày, thật sự không có biện pháp chụp, nhấc vải đen nhấc lên: "Vị đồng chí nữ này, hay là cô chụp cùng đi, nhiều người cũng sẽ không thu thêm tiền.”

Trần Vân có chút do dự.

"Nhanh lên đi, đừng chậm trễ thời gian, phía sau còn có người chờ chụp ảnh.”

"Mẹ..." Thiết Đản giương tay, lảo đảo đi về phía mẹ.

Trần Vân vội vàng tiến lên đỡ lấy cậu bé, gật đầu đáp ứng: "Được rồi, vậy thì cùng nhau chụp.”

Cô nhìn xung quanh, chỉ huy: "Giúp mẹ mang cái ghế đằng kia đến đây.”

Thiết Trụ nhanh chóng đem ghế dựa tới, Trần Vân ôm Thiết Đản ngồi ở giữa, Thiết Trụ và Nhị Nữu chia làm hai bên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc