Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

"Thế ạ? Chắc là vì em càng yêu ông xã hơn đấy."

Dường như hoàn toàn không cảm nhận được sự đe dọa từ anh, Thịnh Hạ ngước mặt lên buông lời đường mật, ánh mắt lướt qua "ai đó": "Cũng có thể do tai nạn va chạm vào đầu, nên giờ em khao khát có được sự quan tâm của ông xã hơn bao giờ hết."

Phong Cảnh Húc cảm thấy lời này nghe quen quen, lập tức nghẹn họng. Cậu biết thừa Thịnh Hạ đang cố ý nói mỉa mình, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô: Bà đừng có quá đáng!

"Hóa ra là vậy. Là do tôi quan tâm Hạ Hạ quá ít, tôi xin lỗi."

Giọng Phong Yến có vẻ dịu lại nhưng ánh mắt càng trầm xuống: "Nhưng tôi cũng hy vọng sau này Hạ Hạ có thể chung sống hòa thuận với Cảnh Húc, được chứ?"

Xem ra anh chồng này vẫn rất quan tâm đến đứa con trai cả nhỉ. Đây là sau khi biết nguyên nhân tai nạn nên mới đặc biệt lên tiếng cảnh cáo cô sao? Thịnh Hạ chớp mắt ngoan ngoãn gật đầu, thầm nghĩ trong lòng.

Sắc mặt Phong Cảnh Húc có chút mất tự nhiên, cậu hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu.

Hệ thống bấy lâu nay im lặng rốt cuộc không nhịn được: [Đó là điều hiển nhiên, Phong Yến và Phong Cảnh Húc tuy không có quan hệ huyết thống nhưng anh ta rất quan tâm đến cậu bé. Vì thế, nếu ký chủ muốn thay đổi kết cục thì tốt nhất đừng có chọc giận Phong Yến quá mức.]

Ví dụ như kiểu mỉa mai mong chồng chết sớm thế này, tuyệt đối không phải việc mà nguyên chủ sẽ làm!

Thịnh Hạ giả vờ như không nghe thấy. Cứ yên tâm đi, thế gian này rồi sẽ diễn ra đúng như ý muốn của Thống Thống thôi, nhiệm vụ chẳng phải đang tiến triển rất tốt sao?

Hệ thống: [...] Không, tôi chẳng yên tâm chút nào.

"Thấy mọi người không sao là tôi an tâm rồi."

Phong Yến gật đầu nhẹ, rồi nhìn sang Phong Thiệu Vũ: "Thiệu Vũ, vậy thời gian tới phiền chú chăm sóc Hạ Hạ và Cảnh Húc nhé."

Thật sự phải chăm sóc sao? Phong Thiệu Vũ ngơ ngác chỉ tay vào mình, khuôn mặt đầy dấu hỏi chấm.

Phong Yến vờ như không thấy biểu cảm sốt sắng của em trai, trầm giọng nói: "Dạo này anh khá bận, chưa thể về ngay được. Chú là chú của Cảnh Húc, để ý đến bọn họ một chút."

Rõ ràng là anh không quản được vợ, lại không yên tâm để bà vợ quậy phá ở nhà, sao cứ phải liên lụy đến người vô tội là em chứ? Phong Thiệu Vũ không nhịn được mà trợn trắng mắt nhìn ông anh trai mình.

Cái này còn kinh tởm hơn cả việc bà tự xưng là "mẹ" với giọng điệu nuông chiều kia nữa!!

Thịnh Hạ không hề bận tâm, cô chỉ nhìn cậu rồi thở dài sâu kín: "Chú Triệu ơi, mau xem Cảnh Húc thế nào đi? Chắc chắn là di chứng chấn động não tái phát rồi nên nó mới buồn nôn thế kia. Ôi, cái đứa nhỏ này, vì muốn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt ba mà khó chịu cũng không nói ra."

Phong Cảnh Húc tức đến méo mặt, nắm chặt tay gào lên: "Tôi rõ ràng là bị bà làm cho buồn nôn đấy, Thịnh Hạ bà đừng có giả ngu!"

"Được được, con đang nói lẫy chứ gì, mẹ không giận đâu."

Phong Cảnh Húc: "..." Aaaa, cậu phải giết bà ta!

Phong Thiệu Vũ nhìn cảnh náo nhiệt gà bay chó chạy trong phòng bệnh, thái dương giật giật, đột nhiên có dự cảm chẳng lành. Cậu ấy nuốt nước bọt, ghé sát tai quản gia hỏi nhỏ: "Chú Triệu, trước đây họ... vẫn luôn thế này à?"

"Đương nhiên là không. Phu nhân và cậu Cảnh Húc trước đây hầu như chẳng nói chuyện với nhau. Hiện tại sau khi trải qua hoạn nạn, rõ ràng họ đã thân thiết hơn nhiều."

Quản gia không biết lôi đâu ra một chiếc khăn tay, quẹt quẹt mắt làm màu: "Ôi, thật cảm động quá."

Ông lộ vẻ vui mừng: "Tin rằng sau khi cậu Ba về nhà, chắc chắn cũng sẽ cảm nhận được tâm trạng này của tôi, thật tốt quá."

Phong Thiệu Vũ: "..." Tâm trạng gì cơ? Tâm trạng bị kích động đến mức sụp đổ ấy hả? Có phải chú Triệu đã đạt đến cảnh giới "đánh không lại thì gia nhập" rồi không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc