Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Phong Yến và Phong Thiệu Vũ có gương mặt khá giống nhau, nhưng so với vẻ nhu hòa của cậu em thì ngũ quan của người anh Phong Yến lại sắc bén hơn hẳn, cả người toát ra khí chất lạnh lùng, cao ngạo. Ngay cả khi xuất hiện qua màn hình điện thoại, anh vẫn mang lại cảm giác áp lực nặng nề.

Lúc này, đôi mắt đen sâu thẳm của anh đang nhìn Thịnh Hạ, khẽ gọi tên cô: "Thịnh Hạ."

Phong Cảnh Húc: "..."

"Em nhớ anh lắm. Cứ như chúng ta chưa từng gặp mặt nhau vậy."

Thịnh Hạ dùng giọng điệu thâm tình, vừa ủy khuất vừa làm nũng: "Đến tận bây giờ, em vẫn còn nhớ như in bóng lưng lạnh lùng mà soái khí của anh lúc rời đi trong đêm tân hôn của chúng ta..."

"Khụ khụ." Phong Thiệu Vũ nghe không nổi nữa, khẽ ho để nhắc nhở rằng trong phòng bệnh vẫn còn người khác.

Còn Phong Cảnh Húc thì mặt đen như nhọ nồi, tay cầm điện thoại run bần bật: người đàn bà này thật không biết xấu hổ! Không thấy cậu và chú út vẫn còn đây sao, vậy mà dám công khai làm nũng như thế! Bà ta tưởng Phong Yến sẽ mắc bẫy sao?

Giọng Thịnh Hạ chợt thay đổi, hàng mi dài run rẩy, đôi mắt đen láy rưng rưng lệ: "Thế nên em cứ tưởng ông xã không còn nữa rồi cơ, không ngờ anh vẫn còn sống. Ôi, em cảm động quá đi mất."

Người…vẫn… còn… sống Phong Yến: "..."

Anh hiển nhiên cũng nhớ lại câu nói mình từng ném cho Thịnh Hạ lúc trước, vẻ mặt không chút cảm xúc mà đưa tay xoa xoa thái dương. Hóa ra trong mắt cô, anh đã là người chết rồi sao?

Hệ thống: ?

[Không phải, ký chủ, sao cô có thể nói thế được…]

[Chẳng phải do ngươi chỉ đạo sao? Bảo là gặp mặt phải khóc lóc kể lể, oán trách anh ta lạnh nhạt để anh ta càng chán ghét tôi hơn.]

Thịnh Hạ bên ngoài vẫn giả vờ đáng thương, nhưng trong lòng lại đắc ý tranh công: [Tôi thể hiện thế nào, có phải rất đúng thiết lập nhân vật không?]

Đúng thế thật sao? Hệ thống cảm thấy có gì đó sai sai: [Nhưng mà…]

Không đợi hệ thống kịp truy cứu, Phong Yến đã chậm rãi lên tiếng: "Nghe nói hai người gặp tai nạn, không sao chứ?"

Phong Cảnh Húc cười lạnh một tiếng.

Đôi mắt đẹp của Thịnh Hạ chớp chớp, đuôi mắt hơi nhếch lên đầy vẻ động lòng người: "Cũng không có gì to tát đâu ạ, chẳng phải chúng em đều đang còn sống để nói chuyện với anh đây sao?"

"Cùng lắm thì con trai anh suýt thành người thực vật, còn vợ anh thì vĩnh viễn không đứng lên được thôi. Chắc chắn là không quan trọng bằng công việc của anh rồi. Nhưng không sao đâu, Thiệu Vũ sẽ chăm sóc tốt cho chúng em, ông xã cứ yên tâm công tác bên ngoài đi, không cần phải mất công về làm gì."

Cô nói năng vô cùng "hiểu chuyện" và "chu đáo", còn vỗ nhẹ vào bàn tay đang đặt trên lưng ghế xe lăn của Phong Thiệu Vũ, giọng nói dịu dàng: "Đúng không, Thiệu Vũ?"

Phong Thiệu Vũ: "...?"

Cảm nhận được ánh mắt nặng nề của cả anh trai lẫn cháu trai cùng lúc đổ dồn vào mình, cậu ấy thấy áp lực vô cùng, nụ cười trở nên gượng gạo: "Vâng, đúng... đúng vậy không?"

Hóa ra chị dâu trước mặt anh trai lại là người như thế này sao? Rõ ràng trước đây khi gọi điện thoại cho cậu ấy, chị ấy đâu có nói năng kiểu này. Nhớ lại những lời than vãn oán hận trước kia, Phong Thiệu Vũ rùng mình, không khỏi cảm thấy căng thẳng.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Phong Yến vẫn dán chặt vào Thịnh Hạ, không rõ đang nghĩ gì. Trầm mặc vài giây, anh khẽ xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, giọng nói đầy ẩn ý: "Hạ Hạ hình như có chút khác xưa."

Rõ ràng vẫn là oán trách anh không về nhà, nhưng giọng điệu lại mang theo sự mỉa mai ngấm ngầm. Cảm xúc trong mắt cô cũng đã thay đổi, không còn u uất sầu não mà lộ ra vẻ ranh mãnh, linh động, như thể cả người đột nhiên bừng tỉnh đầy sức sống. Dù có giả vờ yếu đuối đến đâu cũng không che giấu được sự ung dung từ trong xương tủy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc