Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Mẹ Kế Hào Môn: Mỹ Nhân Bệnh Tật Thích Gây Chuyện Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Vừa nghĩ đến đó, Thịnh Hạ đột ngột ngước mắt lên. Đối diện với đôi mắt đen thẳm kia, Thịnh Lam Thu bất giác thấy lạnh sống lưng. Nhưng không đợi cô ta kịp suy nghĩ, Thịnh Hạ đã chống cằm, hỏi với vẻ mong đợi: "Nếu đã đến thăm người bệnh, vậy quà đâu?"

Thịnh Lam Thu ngẩn người: "... Quà gì cơ?"

"Chẳng phải nghe nói tôi bị tai nạn nên mới đặc biệt đến thăm sao?"

Thịnh Hạ thu lại nước mắt nhanh như chớp, bình thản nói tiếp: "Đúng rồi, ba đứa trẻ nhà này cô vẫn chưa gặp đúng không? Là Dì của tụi nhỏ, tôi nghĩ kiểu gì cô cũng phải tặng quà gặp mặt chứ. Thôi thì quy ra tiền mặt luôn đi, chuyển cùng một lúc cho tiện."

Thịnh Lam Thu cảm thấy đầu óc choáng váng: "Cái gì...?"

Thấy cô ta chần chừ, Thịnh Hạ nhướng mày, rồi ngả người ra sau, ôm ngực rên nhẹ một tiếng đầy yếu ớt: "Thôi bỏ đi, tôi biết cô chỉ nói suông cho vui lòng tôi thôi. Hừ, nếu tôi tin lời cô chắc tôi khóc đến đứt ruột mất."

Thịnh Lam Thu: "...?" Cái bà này lại phát điên cái kiểu gì thế? Bị đâm xe hỏng não rồi à!

"Em nói thật mà, để em chuyển cho chị ngay."

Cô ta cắn răng, xót xa chuyển khoản mười vạn qua: "Giờ chị hài lòng chưa?"

Thịnh Hạ thở dài thườn thượt: "Người dễ tính thì thấy đủ, người khó tính thì thấy thiếu. Cô nói xem, tôi nên thấy hài lòng hay không hài lòng đây?"

A a a a, không thể giao tiếp nổi với loại người này mà!

Nụ cười trên mặt Thịnh Lam Thu cứng đờ, cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng chuyển chủ đề: "Mà này, từ lúc chị gả vào đây, nhà mình vẫn chưa hỏi xem chị sống thế nào. Sao chị bị tai nạn mà chẳng thấy bóng dáng anh rể đâu? Không lẽ anh ấy..."

"Sao, nhà chồng cô phá sản rồi à?" Thịnh Hạ cắt lời.

Thịnh Lam Thu ngẩn ra, vội phủ nhận: "Tất nhiên là không, sao chị lại nói thế?"

Thịnh Hạ lộ ra vẻ mặt thương hại, thậm chí có chút thượng đẳng: "Chẳng lẽ mỗi khi cô ốm, chỉ có mình chồng cô mới chăm sóc được sao? Tuy nhà họ Thời không bằng nhà họ Phong, nhưng chắc cũng thuộc hàng khá giả mà, sao đến cả bác sĩ gia đình hay người giúp việc cũng không thuê nổi thế? Như thế là không ổn đâu nhé."

Thịnh Lam Thu: "... Ý em là, chị bị thương thì anh rể cũng nên về thăm chị chứ. Dù người ngoài chăm sóc tốt đến đâu cũng không bằng người thân quan tâm mà."

Thịnh Hạ "ồ" một tiếng, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Nhưng nhà họ Phong đâu có thiếu tiền? Tôi được hưởng sự chăm sóc chuyên nghiệp, dịu dàng của bao nhiêu người, tại sao cứ phải bắt một gã đàn ông vụng về, vướng chân vướng tay về đây làm phiền tôi? Tôi bị ngốc à?"

Thịnh Lam Thu: "..."

"Huống hồ, cô có biết một phút chồng tôi kiếm được bao nhiêu tiền không? Anh ấy mà về thì chẳng phải làm chậm tốc độ tiêu tiền của tôi sao?"

Thịnh Hạ nói với vẻ tâm huyết: "Tôi coi cô là em gái nên mới nói thật đấy. Đã là phu nhân hào môn thì phải biết tận dụng phế thải... à không, phải biết sử dụng tài nguyên hợp lý. Ai làm việc nấy, rõ chưa?"

Quản gia đứng cạnh đang cúi đầu nhịn cười: "..." Thưa tiên sinh, ngài có biết trong mắt phu nhân, ngài chẳng khác nào một con lừa thồ ở đội sản xuất, chỉ biết cắm đầu kiếm tiền không?

Thịnh Lam Thu nghiến răng, vẫn kiên trì châm chọc: "Em còn nhớ trước đây chị hay gọi điện về nhà khóc lóc than phiền nhà họ Phong đối xử không tốt, anh rể không về nhà, chỉ có lũ trẻ và cô em chồng lạnh nhạt với chị... Giờ xem ra chị đã thích nghi tốt rồi nhỉ? Thật mừng cho chị."

Cô ta biết Thịnh Hạ quan tâm điều gì nhất nên xoáy sâu vào nỗi đau đó. Quả nhiên, cô ta thấy Thịnh Hạ khựng lại một chút rồi để lộ biểu cảm vi diệu.

Chắc chị đang đau khổ lắm đúng không? Vì muốn hơn tôi mà dùng thủ đoạn gả cho gã đàn ông lạnh lùng Phong Yến, giờ nhận lấy kết cục này là đáng đời. Dù chị có đố kỵ đến đâu cũng chẳng bao giờ vượt qua được tôi đâu. Thịnh Lam Thu thầm nghĩ với vẻ đắc ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc