Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi cảm thán đầy truyền cảm và đúng nhịp điệu, cô quay ngoắt sang quản gia, nói tỉnh bơ: "Chú Triệu, tôi muốn dùng trà chiều, cứ đặt ở vườn hoa hồng nhé."
Miếng bánh kem mềm xốp, lớp bơ béo ngậy tan chảy nơi đầu lưỡi, phảng phất hương hoa hồng thanh tao. Những chiếc bánh quy nhỏ giòn tan, ăn một miếng là muốn ăn thêm miếng thứ hai, kết hợp cùng ly thạch xoài cốt dừa ngọt mát, thật khiến người ta không thể dừng lại được.
Thịnh Hạ mãn nguyện nheo mắt lại. Ôi, cuộc đời này thật sự quá hạnh phúc, biết thế cô đã xin xuất viện sớm hơn!
Hệ thống: [...]
Nghe báo có người đến tìm, Thịnh Hạ hơi ngạc nhiên. Sau khi được hệ thống nhắc nhở, cô mới nhớ ra vị "Thời phu nhân" này chính là cô em kế rẻ tiền, cũng chính là nữ chính của nguyên tác.
Trong lúc chờ quản gia dẫn người vào, Thịnh Hạ lười biếng hỏi: "Tôi nhớ trong nguyên tác, quan hệ giữa tôi và cô ta đâu có tốt? Sao cô ta lại đến thăm tôi?"
[Trước khi cốt truyện chính bắt đầu, hai người quả thực ít khi gặp mặt.]
Hệ thống phân tích một cách khách quan: [Tuy nhiên, rất có thể nghe tin cô bị tai nạn, nữ chính mới cố ý đến thăm để thăm dò tình hình.]
Quả nhiên, Thịnh Lam Thu vừa bước vào đã ra vẻ lo lắng hỏi: "Chị, nghe nói chị bị tai nạn xe, hiện giờ chị không sao chứ?"
Là nữ chính của thế giới này, nhan sắc của Thịnh Lam Thu đương nhiên thuộc hàng cực phẩm. So với vẻ đẹp mong manh, lạnh lùng như băng mỏng dễ vỡ của Thịnh Hạ, cô ta mang nét đẹp dịu dàng, ôn hòa, không gây cảm giác xa cách, dễ khiến người khác nảy sinh thiện cảm.
[Trong thiết lập, cô cực kỳ đố kỵ với nữ chính, luôn ác ý bóp méo mọi câu nói của cô ta và rất bài xích việc cô ta biết tình trạng hiện tại của mình. Do đó, trước mặt nữ chính, cô sẽ biểu hiện vô cùng cực đoan để làm nền cho sự dịu dàng, hiểu chuyện của cô ta.]
Thịnh Hạ: [Oa, thiết lập này hay đấy, tôi thích.]
Hệ thống: [?] Cô nghiêm túc đấy chứ?
"Không chết được, vẫn còn thoi thóp thở là tốt rồi."
Thịnh Hạ nhanh chóng nhập vai. Cô rũ mắt, hàng mi dài khẽ run, giọng nói nhạt nhẽo: "Nếu cô đến chỉ để hỏi chuyện đó thì có thể yên tâm ra về rồi."
Thịnh Lam Thu hơi sững lại. Cảm thấy bà chị này có gì đó khác lạ, cô ta chăm chú quan sát nhưng Thịnh Hạ vẫn trưng ra bộ mặt u sầu, chẳng buồn tiếp chuyện như mọi khi. Nghĩ rằng chắc do tai nạn nên tâm trạng cô không tốt, Thịnh Lam Thu mới yên lòng.
Phớt lờ thái độ xua đuổi, Thịnh Lam Thu tự nhiên ngồi xuống đối diện Thịnh Hạ, nở nụ cười trách móc: "Chị cứ hay nói đùa, làm em hú hồn. Nghe tin chị bị tai nạn, cha mẹ cũng lo lắng cho chị lắm nhưng không tiện qua đây nên mới bảo em đến thăm."
"Thấy chị bình an thế này, cả nhà cũng yên tâm."
Thực tế, Thịnh Lam Thu cũng có phần hoảng sợ. Trong giấc mơ tiên tri mấy ngày trước của cô ta không hề có tình tiết Thịnh Hạ bị tai nạn. Nếu Thịnh Hạ có mệnh hệ gì, ai sẽ làm "lá chắn" để làm nổi bật sự thành công của cô ta trong tương lai đây? May mà Thịnh Hạ không sao, vẫn là cái bộ dạng dở sống dở chết cũ kỹ, không có gì thay đổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







