Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu đây đúng là do Hoàng hậu làm, trẫm phải nghĩ cách giúp nàng che giấu cho thật khéo.
"Đức phi nương nương đến!"
Người vừa đến khoác trên mình bộ y phục xanh, dáng vẻ đoan trang, thanh nhã, đôi mắt như vẽ.
"Tham kiến Bệ hạ." Ta ngước mắt nhìn nàng. Lập tức nảy ra một ý.
Đức phi Lê Thanh Ca là con gái của Thái phó, nổi danh tài hoa khắp kinh đô. Vừa vào cung, nàng ấy đã được ban quyền hỗ trợ quản lý lục cung. Lê Thanh Ca làm việc luôn theo khuôn phép, vô vị đến cực điểm. Mới mười tám, mười chín tuổi mà cứ như một bà lão già nua, chẳng hề có chút sức sống. Lần đầu gặp nàng, ta đã cảm nhận được điều đó. Từng lời nói, từng cử chỉ đều vừa vặn, không hề có sai sót tí nào.
Nhưng chính sự giao thiệp như vậy lại khiến người ta cảm thấy ngột ngạt. May mắn thay, nàng ấy và Hoàng hậu cực kỳ thân thiết. Dù chuyện này có là do Hoàng hậu làm, nàng ấy cũng có thể che giấu được.
"Đức phi, nàng quản lý hậu cung, để xảy ra chuyện này thì đáng tội gì!"
Lê Thanh Ca lập tức quỳ xuống, đầu cúi rất thấp.
"Thần thiếp biết tội."
Ta đứng dậy, bước đến trước mặt nàng, đỡ nàng dậy. Lòng thầm thở dài, động một chút là quỳ, đầu gối không biết có chịu nổi không.
"Tất cả đứng lên đi. Đức phi, việc này nàng phải chịu tội thất trách. Trẫm cho nàng ba ngày để điều tra rõ, lập công chuộc tội, nàng có bằng lòng không?"
Nàng ấy không hề ngẩng đầu nhìn ta, đôi mày khẽ rũ xuống, rồi lại hành đại lễ với ta: "Thần thiếp tuân chỉ..."
Vẫn như mọi khi, chẳng thể thấy chút cảm xúc nào. Nàng ta là người gỗ hay sao vậy?
Rời khỏi cung Hoa Thanh, ta hỏi: "Hoàng hậu vẫn không muốn gặp trẫm sao?"
Đức Phúc cung kính đáp: "Nương nương mất con, cảm xúc khó tránh khỏi bất an, đợi một thời gian nữa người suy nghĩ thấu đáo tự nhiên sẽ gặp Bệ hạ."
Ta lắc đầu, e rằng không dễ dàng đến thế.
Đêm nay là yến tiệc Trung thu, tuy Quý phi vừa gặp nạn, nhưng vẫn phải diễn ra như mọi năm. Tiệc mừng vẫn phải ca múa vang lừng, náo nhiệt vô cùng, chẳng thấy chút bi thương nào. Những nữ nhân chốn thâm cung này, dường như chỉ là con kiến, chết thì thôi, chẳng ai bận lòng.
Yến tiệc Trung thu, chiêu đãi trăm quan. Hậu phi không được phép bước vào chốn này. Dù Đức phi đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa, nhưng nàng ấy cũng chỉ có thể ở lại hậu cung.
Uống cạn ba tuần rượu, ta đã chán ngán những lời nịnh bợ. Nhưng vẫn phải nhẫn nại đợi đến lúc tàn tiệc. Đức Phúc đỡ ta lên lầu thành hóng gió. Tường đỏ mái xanh, đẹp đấy, nhưng cũng chẳng biết đã giam cầm bao nhiêu người.
Kia là ai?
Ta nhìn xuống dưới, trên đường cung, Đức phi cùng đám cung nữ đang đứng đó. Nàng cứ mãi ngóng về phía cửa đại điện, trong mắt tràn ngập mong chờ. Ta dường như chưa bao giờ thấy nàng có vẻ sống động đến thế.
Nàng đang đợi ai? Vì sao không tiến lên?
"Bệ hạ... cung phi không được gặp riêng triều thần, Đức phi nương nương không nên có mặt ở đây, nô tài sẽ sai người đưa ngài ấy về."
Ta đưa tay ngăn lại. "Đợi thêm chút nữa... cơ hội như vậy với nàng ấy là rất hiếm có."
Những người từ đại điện đi ra, hết nhóm này đến nhóm khác. Cho đến khi tiếng ồn ào dần lắng xuống.
Đức phi không biết đã nhìn thấy ai, phút chốc quên đi vẻ đoan trang thường ngày, cả người hơi mất kiểm soát, khóe mắt ngấn lệ... Nhưng nàng chỉ bước lên nửa bước... chỉ nửa bước, rồi dừng lại. Nàng không chịu tiến thêm nữa.
Ta nhìn theo hướng của nàng. Một thiếu niên khoác quan phục oai vệ, trong mắt hắn nhìn nàng tựa như có ngàn vì sao. Hắn cũng bước về phía nàng vài bước, nhưng lại bị người bên cạnh kéo lại.
Chỉ thấy người kia khẽ lắc đầu, ánh mắt thiếu niên lập tức trở nên u buồn.
Đức phi dường như chịu kích động lớn, suýt chút nữa không đứng vững, phải nhờ cung nữ bên cạnh đỡ. Những giọt lệ trong suốt lặng lẽ rơi xuống.
Nhìn nhau từ xa, chỉ vài bước chân ngắn ngủi lại tựa như cách biệt vạn dặm. Rồi nàng nhìn theo bóng lưng hắn từ từ... từ từ khuất dần trước mắt.
Ta nhìn bóng dáng Đức phi rời đi, nhìn thật lâu, thật lâu.
"Giữa bọn họ... Đức Phúc, ngươi hãy đi tra xem. Truyền xuống, đêm nay trẫm ngủ lại điện Dưỡng Tâm... rồi cùng trẫm đến cung Trường Thu một chuyến."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







