12.
Cô chỉ có thể ngửi, dù sao mèo sứ không tiêu hóa được.
Nhưng việc hoàn hồn càng lúc càng cấp bách.
Mỗi lần Yến Địch cúi đầu ăn cơm, đôi mắt nóng cháy của Cố Dư nhìn chằm chằm đôi đũa của anh. Cố tình khi anh ngẩng đầu, Cố Dư lại rời mắt, ra vẻ “Bé không biết gì hết”, “Bé không muốn ăn gì hết”.
Nhưng vừa cúi đầu, ánh mắt khát vọng lại xuất hiện.
Yến Địch: “…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)