11.
Không biết có phải bị Cố Dư lây bệnh hay không, dạo này Yến Địch luôn thèm ăn.
Yến Địch: “…”
Không sao, ghép lại vẫn là mèo con.
Yến Địch dùng thuật thức ghép nối mèo sứ, Cố Dư chạy lon ton hai vòng, phát hiện không để lại dấu vết, hài lòng gật đầu, “Tôi lành rồi.”
Yến Địch hỏi: “Tôi nhớ hình như sữa đậu nành ở trên bàn?”
Cố Dư chột dạ, “Tôi chỉ ngửi mà thôi…” (·-·`)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



