Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Thành Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều Chương 18: Rắn xanh

Cài Đặt

Chương 18: Rắn xanh

Trình Dao Dao trông thấy đao trong tay hắn liền sợ hãi, vội vàng ngồi dậy: “Tạ Tam... Anh Tạ Tam, trùng hợp như vậy.”

Tạ Tam vừa muốn mở miệng, ánh mắt bỗng nhiên rơi vào đỉnh đầu cô, quát: “Đừng nhúc nhích!”

Động tác Trình Dao Dao làm được một nửa, bị hắn quát khẽ run rẩy, trực tiếp ngẩng đầu: “A?”

Ánh mắt Tạ Tam tàn ác, cơ bắp ở cánh tay nhô lên, nhấc tay vung lên, đao bổ củi trong tay bay vèo tới đối diện. Hàn quang lấp lóe, gió chợt nổi lên.

Trong nháy mắt đó phảng phất bị kéo dài, đao bổ củi động tác chậm bay tới hướng cô.

Trong đầu Trình Dao Dao ầm vang một tiếng. Cô cái gì cũng chưa làm đâu, cứ như vậy chết trong tay đại lão???

Trong chớp mắt, đao bổ củi bay qua kề sát Trình Dao Dao, xoạt một tiếng cắt đứt cành tre.

Trình Dao Dao không lên tiếng ngồi ngay đó, mấy sợi tóc đen nhánh chậm rãi rơi xuống, may mắn sống sót sau tai nạn con không không kịp dâng liền có đồ vật lãnh lẽo rơi trên vai cô.

Trình Dao Dao cúi đầu xuống, đối mắt với một đầu rắn tam giác. Khoảng chừng hai ngón tay thô to, xanh mơn mởn treo trên cổ cô, cái vảy trơn nhẵn lạnh lẽo quét qua cái cổ non mịn của cô.

Hai đoạn thân rắn rơi từ trên vai cô trượt xuống, rơi vào trong ngực. Chỗ đứt chậm rãi chảy ra màu máu đậm.

Tạ Tam nhanh chân đi tới, chuột tre sớm chuồn mất không thấy, chỉ để lại búp măng bị gặm lộ ra phần thịt trắng. Hắn nhíu mày, đem đao bổ củi cắm sâu vào trong đất rút ra, lau sạch bùn dính với máu phía trên.

Lúc này mới đi qua, cúi đầu nhìn Trình Dao Dao. Nữ thanh niên trí thức nũng nịu kia còn ngồi dưới đất, không khóc không náo, so với hôm qua trấn định hơn nhiều, cúi đầu nhìn con rắn trong ngực.

Rắn xanh, trong rừng tre thường thấy rắn độc nhất. Nhan sắc xanh tươi mơn mởn, núp ở trên cây rất khó phát hiện.

Tạ Tam nhắc nhở cô: “Con rắn này, của tôi.”

Trình Dao Dao chậm rãi trừng mắt nhìn, ngẩng đầu nhìn hắn, giống như nghe không hiểu lời hắn nói. Nốt ruồi lệ dưới mắt cô ánh lên làn da trắng như tuyết, sáng ngời mắt người.

Tạ Tam tránh đi ánh mắt của cô, chỉ về con rắn bị cắt thành hai đoạn trong ngực cô, tiếng nói không lưu loát: “Đưa tôi.”

Trình Dao Dao cúi đầu xuống, con rắn kia chết không nhắm mắt còn miệng mở rộng.

Một lát sau, trong rừng tre vang lên tiếng thét chói tai của một cô gái trẻ bùng nổ.

Dưới mặt đất chuột tre chạy trốn, gà rừng vỗ cánh bay đi, Tạ Tam lui hai bước, nhíu mày nhìn cô.

Trình Dao Dao lại hét một tiếng thảm, hai chân đạp loạn: “A a a a a lấy đi lấy đi! Anh có phải cố ý hay không!"

Bên tai Tạ Tam nóng hổi, vặn lông mày nói: "Cô đừng lộn xộn!"

Trình Dao Dao chỗ nào nghe lọt, cả người xù lên như lông mèo run rẩy không ngừng, con rắn hết lần này tới lần khác không rơi xuống, rơi vào bên trong cô.

Tạ Tam nửa quỳ xuống, một tay đè chặt đầu gối Trình Dao Dao, một tay cấp tốc cầm hai đoạn xác rắn hất ra.

"Lấy ra rồi, đừng kêu nữa!" Tiếng nói đàn ông hiện ra cảm xúc kiên định, phảng phất có thể vỗ nhẹ thần kinh bất an xao động.

Một bàn tay lớn còn đặt trên đầu gối Trình Dao Dao, rất nhiều hình ảnh lại tràn vào trong đầu. Trình Dao Dao đột nhiên an tĩnh lại, nhịn không được chụp lên bàn tay của Tạ Tam, cái rương, dây đỏ, Trình Nặc Nặc, còn có...

Tay bị hất mạnh ra. Ký ức mấu chốt lần nữa bị gián đoạn.

Trình Dao Dao bất mãn giương mắt, đã thấy Tạ Tam lùi lại mấy bước, đôi mắt hẹp dài nhìn cô chằm chằm, thần sắc cổ quái, còn có mấy phần... phòng bị.

Trình Dao Dao lúc này mới phát giác động tác của mình vừa rồi quá giới hạn. Cô vội vàng mếu máo, ủy khuất nhìn Tạ Tam nói: "Làm tôi sợ muốn chết... Tôi sợ rắn nhất."

Cô mở to đôi mắt hoa đào mông lung sương mù nhìn Tạ Tam, một giọt nước mặt còn vương trên lông mi, quả thực đáng thương.

Tay Tạ Tam xuôi ở bên người nắm chặt, phảng phất muốn đem xúc cảm mềm mại chùi đi, ngữ khí vẫn cứng rắn: "Rắn ăn chuột tre, cô không nên đứng ở nơi đó."

Thì ra là chuột tre dẫn tới rắn sao? Trình Dao Dao lúc này mới nhìn rõ trên lưng Tạ Tam dùng dây thừng treo hai con chuột tre đã chết, nói: “Anh đến bắt chuột tre sao? Vậy anh mới vừa rồi là muốn bắt chuột tre, trùng hợp đã cứu tôi đi?”

Tạ Tam hiển nhiên không có ý tứ nói chuyện cùng cô, đem xác rắn nhặt về. Mũi đao mổ một đường trên thân rắn, móc ra một túi mật rắn đỏ tươi.

Trình Dao Dao thấy trợn cả mắt lên.

Tạ Tam chú ý tới tầm mắt của cô, đem mật rắn đưa qua: “Ăn?”

“Ọe...” Trình Dao Dao nôn khan một tiếng.

Sắc mặt Tạ Tam thoáng chìm một chút, thu tay lại.

Trình Dao Dao vội vàng giải thích: “Tôi... Tôi biết mật rắn đại bổ, giải bách độc. Tôi chính là sợ rắn, không có ý chán ghét, thật!”

Đôi mắt hẹp dài của Tạ Tam nhìn cô, không có lên tiếng.

Trình Dao Dao vốn định tăng hảo cảm với Tạ Tam, để đại lão tương lai này nể tình hương hỏa bên trên tha cho mình một lần, hiện tại chỉ cầu đại lão không nhớ mối thù của mình.

Trong lòng Trình Dao Dao khóc thút thít, cố gắng nặn ra một nụ cười nhu thuận, nói: “Từ hôm qua đến hôm nay, anh đã cứu tôi hai lần. Ơn cứu mạng không thể báo đáp. Tôi... tôi đem những cây nấm tre này tặng anh!”

Trình Dao Dao tìm một vòng, trên người không có vật dư thừa, chỉ có mười mấy cây nấm tre bên trong, hiến vật quý đưa cho Tạ Tam nhìn.

Tạ Tam rủ mắt xuống nhìn một chút, rốt cục mở miệng: “Cái này có thể ăn?”

“Có thể có thể có thể!”

Trình Dao Dao nâng nấm tre hướng trước mắt hắn đưa: “Ăn rất ngon đấy, nấu canh rất tươi, quê tôi đều ăn nấm này!”

Ngón tay Trình Dao Dao tinh tế nắm vuốt nấm trắng, so với nấm còn trắng hơn ba phần. Hiến vật quý biểu lộ rõ ràng ý lấy lòng, giống động vật nhỏ vụng về.

Tạ Tam đem mật rắn ném vào miệng, nuốt xuống, ngữ khí hòa hoàn không dễ dàng phát giác: “Tự mình giữ đi!”

Cái cổ Tạ Tam thon dài, hình dáng hầu kết tươi sáng, mười phần mùi vị đàn ông. Trình Dao Dao nghiêng nhìn hầu kết của hắn nuốt, trong đầu có một ý niệm: Tương lai nếu không thoát khỏi vận mệnh gả cho Tạ Tam, cô tuyệt đối không muốn cùng hắn hôn môi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc