Vẻ mặt của Lục Tứ tối sầm lại. Anh biết những loại thuốc đó rất đắt.
"Vậy thì... không chữa nữa." Anh thấp giọng nói, trong giọng nói giấu sự bất lực sâu sắc: “Dù sao thì cũng chỉ là thử xem sao."
"Như vậy không được!" Tô Từ vỗ bàn một cái: “Đã bắt đầu rồi, thì không có lý do gì để bỏ cuộc giữa chừng. Tối qua thần y đã nói chân của anh có thể cứu được, đây chính là hy vọng. Bỏ cuộc vào lúc này, có phải anh muốn quỵt nợ không?"
"Quỵt nợ?" Lục Tứ ngơ ngác không hiểu gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

