Tô Từ cầm thìa lên, khuấy khuấy trong bát, giọng điệu thờ ơ: "Hơn nữa, không cho tôi vào phòng? Anh nằm mơ đi. Hôm đó tôi cũng đâu thấy anh đuổi tôi ra ngoài? Đêm hôm đó cũng không biết là ai, đau đến mức toàn thân run rẩy, cứ khăng khăng đòi tôi ôm mới ngủ được. Sao nào, bây giờ trời quang mây tạnh rồi, lại muốn quỵt nợ à?"
Lục Tứ bị những lời nói thẳng thừng này của cô làm cho nghẹn họng đến mức mặt đỏ tía tai: "Em... không biết xấu hổ! Đêm đó là tình huống đặc biệt!"
"Tình huống đặc biệt thì cũng là tình huống." Tô Từ lườm anh một cái, múc một thìa canh bột đầy ắp, đưa thẳng đến bên miệng Lục Tứ: “Há miệng ra."
Lục Tứ mím chặt miệng, thề chết không nghe theo, dùng cách này để bày tỏ quyết tâm bảo vệ danh dự cho cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)