Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Lăng thấy anh đã buông đũa, liếc nhìn đồng hồ thấy đã hơn 10 giờ, bèn hỏi hắn: "Phỉ tổng, bây giờ chúng ta sẽ xuất phát đến cục công thương chứ?"
"Đợi một lát, để tôi gọi một cuộc điện thoại trước."
Phỉ Dẫn Chu rút điện thoại, lướt danh bạ tìm số máy cá nhân của Từ Dư Châu, Cục trưởng Cục công thương Huệ Thành.
"Alo, Cục trưởng Từ, tôi là Phỉ Dẫn Chu của Tập đoàn Phỉ Thị đây, ông còn nhớ tôi chứ?"
Lúc này, Từ Dư Châu đang chủ trì cuộc họp với cấp dưới, vừa thấy màn hình hiển thị cuộc gọi của Phỉ Dẫn Chu, ông ta lập tức ra hiệu tạm dừng để nghe điện thoại, rồi vội vã đứng dậy đi ra ngoài hành lang.
"Hóa ra là Phỉ tổng, chào anh, chào anh! Tôi đương nhiên là nhớ anh rồi, anh chính là quý nhân, là thần tài của Huệ Thành chúng tôi mà. Chỉ tiếc là không biết đến khi nào tôi mới có vinh hạnh được mời Phỉ tổng một tách trà đây?"
Phỉ Dẫn Chu đáp lại bằng giọng điệu khách sáo nhưng đúng mực: "Cục trưởng Từ quá lời rồi. Hôm nay tôi quả thực có chút việc cần nhờ cậy đến ông, không biết bây giờ ông có tiện trao đổi không?"
Từ Dư Châu vừa nghe Phỉ Dẫn Chu nói muốn đến tìm mình, trong lòng ông ta lập tức nở hoa, liên tục cười đáp: "Tiện tiện, dĩ nhiên là tiện, Phỉ tổng cứ đến, tôi ở cục công thương này chờ anh đại giá."
Phỉ Dẫn Chu nhàn nhạt nói: "Vậy chúng tôi sẽ qua ngay, vục trưởng Từ, lát nữa gặp."
"Được, lát nữa gặp."
Từ Dư Châu cúp điện thoại, sau đó ông ta lập tức quay về phòng họp.
Ông ta vô cùng phấn khích nói với cấp dưới trong phòng họp: "Cuộc họp hôm nay tạm dừng ở đây, lát nữa chủ tịch tập đoàn Phỉ Thị, Phỉ Dẫn Chu sẽ đến cục của chúng ta, các anh mau đi dọn dẹp đồ đạc, dọn dẹp xung quanh cho sạch sẽ đẹp đẽ một chút."
"Oa, Phỉ tổng đến cục của chúng ta à? Thật là may mắn."
"Cục trưởng Từ, Phỉ tổng đến đây, có phải có phúc lợi gì không?"
"Cục trưởng Từ, lát nữa Phỉ tổng đến, chúng ta có thể chụp ảnh chung với Phỉ tổng không?"
Từ Dư Châu trừng mắt nhìn cấp dưới đang hò hét: "Đi đi đi, làm tốt công việc của các anh đi, ai nấu đều làm ầm ĩ gì thế?"
Trên đường triwr về văn phòng, trợ lý của Từ Dư Châu cũng thử dò hỏi ông ta: "Cục trưởng Từ, có phải Phỉ tổng lại có dự án lớn nào muốn làm không?"
Từ Dư Châu lắc đầu: "Tôi không nghe nói có dự án lớn nào, lát nữa đợi Phỉ tổng đến thì biết, anh mau chuẩn bị trà nước điểm tâm đi, đừng để chậm trễ Phỉ tổng ."
Trợ lý lập tức đáp: "Vâng, tôi đi chuẩn bị ngay."
Trước khi Tống Lăng và Phỉ Dẫn Chu xuất phát đến cục Công thương, Tống Lăng lại đóng một thùng dâu tây và anh đào nặng 10 cân để ở cốp sau, chuẩn bị dùng làm đặc sản của trang trại tặng cho đám người cục trưởng Từ của cục công thương ăn thử.
Phỉ Dẫn Chu lắc đầu: "Không cần, để tôi xách."
Tống Lăng biết anh có phong độ của một quý ông, nên cũng để mặc anh.
Chỉ là nhìn thấy vị đại tổng tài bình thường vẫn luôn có người hầu hạ, hôm nay lại đích thân xách hai thùng hoa quả, cô cảm thấy có chơi buồn cười, trong lòng cũng có chút ấm áp.
Phỉ Dẫn Chu và Tống Lăng cùng nhau đi về phía cục công thương.
Từ Dư Châu đứng ở cổng lớn vừa nhìn thấy bóng dáng của anh, liền vội vàng dẫn người nghênh đón.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










