Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Lăng nén đau thương nói tiếp: "Chuyện này tôi đã cầu cứu phía cảnh sát nhưng ngặt nỗi chứng cứ quá mỏng manh, ả bảo mẫu kia cũng đã cao chạy xa bay. Tôi muốn nhờ cậy một thám tử tư giúp tôi thu thập bằng chứng, truy tìm tung tích của ả, xem rốt cuộc bây giờ ả đang lẩn trốn ở xó xỉnh nào."
Phỉ Dẫn Chu nhìn sâu vào mắt cô, hỏi: "Sau khi tìm ra cô ta, cô dự tính sẽ làm gì tiếp theo? Nếu có đủ bằng chứng, cô định tống cô ta vào tù sao?"
Gương mặt Tống Lăng phút chốc phủ đầy sương lạnh, kiên quyết đáp: "Kẻ gieo rắc tội ác nhất định phải chịu trừng phạt thích đáng, anh nói có đúng không?"
Phỉ Dẫn Chu nhìn vào sự lạnh lẽo toát ra từ ánh mắt cô, trong lòng bỗng dấy lên niềm xót xa khôn tả: "Cô nói rất đúng! Việc này tôi sẽ sắp xếp nhân lực giúp cô điều tra tường tận. Khi nào có kết quả, tôi sẽ thông báo ngay cho cô."
Tống Lăng nhìn anh với ánh mắt tràn đầy lòng biết ơn: "Phỉ tổng, cảm ơn anh rất nhiều. Nếu chuyện này thành công, tôi nhất định sẽ báo đáp anh hậu hĩnh."
Phỉ Dẫn Chu cười nhẹ, xua tay: "Không phải chuyện gì to tát đâu, không cần báo đáp nặng nề, mời tôi một bữa cơm thân mật là được."
Tống Lăng hào sảng nhận lời ngay: "Được, chỉ cần anh đồng ý, muốn tôi mời anh ăn bao nhiêu bữa cũng không thành vấn đề!"
Khóe môi Phỉ Dẫn Chu lại cong lên.
Anh chợt nhận ra, dường như khi đối diện với Tống Lăng, nụ cười xuất hiện trên gương mặt anh ngày càng thường xuyên hơn. Phải chăng vì khi ở bên cô, cảm giác thư thái lan tỏa trong tâm trí khiến anh không thể kiềm chế mà buông lỏng cảm xúc, để nụ cười tự nhiên hé nở?
Năm nay, Phỉ đại tổng tài đã bước sang tuổi hai mươi chín.
Ký ức kinh hoàng về vụ bắt cóc thuở nhỏ, cùng nỗi ám ảnh tâm lý do người phụ nữ độc ác kia gây ra, đã khiến Phỉ Dẫn Chu luôn dựng lên một bức tường vô hình, giữ khoảng cách tuyệt đối với phái nữ. Đối với chuyện yêu đương nam nữ hay hôn nhân đại sự, anh lại càng thêm bài xích, hoàn toàn không có chút ý định lập gia đình.
Bà Phỉ chỉ có độc đinh là anh, nên trong lòng bà lúc nào cũng như lửa đốt vì chuyện yên bề gia thất của cháu trai. Bà đã tốn bao công sức tìm kiếm không biết bao nhiêu danh môn khuê nữ, muốn anh đi xem mắt để chọn lấy một người vợ hiền dâu thảo, môn đăng hộ đối.
Nhưng đáp lại sự nhiệt tình đó, anh đều tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt. Bà Phỉ cũng vì thái độ này mà không ít lần giận dỗi với anh.
Thế nhưng giờ đây, khi đối mặt với Tống Lăng, con tim anh lại rộn ràng như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Phỉ Dẫn Chu không thể không thừa nhận tầm quan trọng của cô trong lòng mình.
Tống Lăng của hiện tại quá đỗi đặc biệt.
Nếu anh hấp tấp tỏ tình, chưa chắc cô đã sẵn lòng đón nhận tình cảm này. Anh cũng đâu phải kẻ ngốc nghếch mà vội vàng xác định mối quan hệ một cách hời hợt như vậy. Nếu thật sự muốn bắt đầu một chuyện tình cảm nghiêm túc với cô, để cuối cùng có thể cùng nhau bước vào lễ đường, anh bắt buộc phải suy nghĩ thật chín chắn mới dám đặt bước chân đầu tiên.
Phỉ Dẫn Chu cũng không rõ liệu giữa anh và cô có tồn tại một tương lai nào hay không. Anh chỉ cảm thấy, hiện tại hai người ở bên nhau như thế này rất tốt, rất thoải mái.
Cứ duy trì mối quan hệ bạn bè tri kỷ trước đã! Chuyện tình cảm nam nữ, hãy để thời gian sau này trả lời!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










