Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mặc dù câu trả lời của Phỉ tổng vô cùng súc tích, nhưng Trình An cảm nhận được uy lực và sự cấp bách không thể nghi ngờ ẩn chứa trong đó. Hắn vội vàng nhấc điện thoại, điều phối nhân sự ngay trong đêm, sắp xếp để sáng sớm mai quân số sẽ có mặt đầy đủ tại trang trại Lăng Lăng. Tiếp theo đây, hắn sẽ phải dốc toàn lực, đẩy nhanh tiến độ xây dựng lên mức tối đa.
***
"A Phi, có chuyện gì mà vui thế? Trông cậu hớn hở như bắt được vàng vậy?"
Tống Phi lắc lắc chiếc điện thoại trên tay, giọng đầy tự hào: "Chị gái tôi vừa nhắn tin bảo đã gửi lên cho tôi mấy thùng hoa quả."
Đinh Hạo Nhiên nghe vậy cũng phấn khích cười lớn, vỗ vai bạn: "Oa, vậy thì anh em chúng ta có phúc ăn rồi! Tuyệt vời!"
Tống Phi cười toe toét, nháy mắt đầy ẩn ý: "Cứ chờ đấy, đảm bảo cậu sẽ lác mắt!"
Trở lại nhà Tống Lăng.
Sau bữa cơm tối, mẹ Tống mang những quả dưa hấu đã được ướp lạnh ra cắt bổ cho mọi người. Những miếng dưa hấu đỏ au, ngọt lịm, mọng nước, cắn vào một miếng là cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp khoang miệng. Thẩm Hàn và đám đàn ông ăn đến mức nước dưa chảy ròng ròng, liên tục tấm tắc khen ngon.
"Tống tổng, ăn xong mấy miếng dưa này, tôi thấy cả người sảng khoái hẳn ra, bao nhiêu cái nóng bức mệt nhọc cả ngày nay đều tan biến sạch sẽ."
"Đúng vậy, tôi cũng thấy mát lạnh tận tâm can. Tống tổng, ngày mai chúng ta còn dưa hấu để ăn không?"
Tống Lăng mỉm cười đáp lời: "Yên tâm, vẫn còn nhiều lắm."
Bản thân cô vừa nãy cũng một hơi ăn liền tù tì ba miếng dưa lớn, đến khi bụng căng tròn mới chịu dừng lại. Tiểu Hi Hi cũng không kém cạnh, cô bé đã xử lý gọn gàng ba miếng nhỏ, cái bụng nhỏ xíu đã căng lên nhưng miệng vẫn còn thòm thèm muốn ăn tiếp.
Tuy nhiên, Tống Lăng kiên quyết không chiều hư con gái, sợ bé ăn nhiều sẽ lạnh bụng. Thấy Tiểu Hi Hi chu cái môi nhỏ lên vẻ không vui, Tống Lăng đành phải dịu dàng dỗ dành: "Ngoan nào, ngày mai mẹ lại bổ dưa hấu cho con ăn tiếp có được không?"
Nghe mẹ hứa hẹn, lúc này Tiểu Hi Hi mới chịu vui vẻ trở lại.
Đêm xuống, sau khi dỗ Tiểu Hi Hi chìm vào giấc ngủ say, Tống Lăng lại lặng lẽ tiến vào không gian để tu luyện.
Mọi công việc đồng áng trong không gian hiện tại đều được giao cho gia tộc cây liễu biến dị, đứng đầu là cây liễu già ngàn năm lo liệu, bình thường Tống Lăng chẳng cần phải động tay vào việc gì.
Cây liễu già này vốn là một thực vật biến dị cấp 8, những cành liễu của nó vươn dài như những xúc tu khổng lồ, sức mạnh vô cùng đáng gờm. Ngay cả những dị năng giả cùng cấp trong thời mạt thế cũng chưa chắc đã là đối thủ của nó. Tống Lăng cũng phải đợi đến khi bản thân đột phá lên cấp 9, bước chân vào cảnh giới tu vi cấp truyền thuyết, mới có thể tiến vào khu rừng nguyên sinh nọ để thu phục lão yêu thụ này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










