Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Chị Đại Bắt Nạt Nam Chính Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Người trước mặt sợ hãi nhìn tôi, nước mắt lưng tròng, bởi vì căng thẳng mà môi bị cắn đến trắng bệch.

Tôi không đành lòng mà nhấc tay, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt em ấy, thuận tay lau đi nước mắt.

Như vậy trước mắt người ngoài giống như đã đánh cho em ấy một cái vậy.

Tôi nói với hệ thống ở trong đầu: [Thảo Nhi, trừ điểm kinh nghiệm thì trừ đi.]

Tôi cười cười: “Trước kia là chị không đúng, không thể tùy ý bắt nạt người khác được, từ giờ chị sẽ không thế nữa!”

Nhìn dáng vẻ ngây ngẩn của em ấy, tôi dùng dáng vẻ đẹp nhất của đời này mà xoay người, nhẹ nhàng bước vào lớp học.

Khi đi qua đầu cầu thang, một bàn tay bịt chặt mũi tôi, kéo tôi vào trong góc.

Tôi vô cùng sợ hãi mà đánh vào tay cậu ta, lại không kịp đề phòng mà đối diện với đôi mắt hung ác của thiếu niên, trong mắt là sự điên cuồng đến đáng sợ.

Cậu ta dùng giọng ớn lạnh mà nói: “Cậu còn dám bắt nạt em ấy?”

Ngón tay mảnh khảnh phủ lên cổ tôi, dùng sức từng chút từng chút một, giống như ác quỷ đến từ địa ngục: “Có tin, hiện tại tôi giết cậu hay không…”

Tôi: Không ai nói cho tôi biết cậu ta là kiểu nam chính thế này à! Không phải là hotboy lạnh lùng nghèo khó sao? Sao lại còn là tên yandere điên cuồng nữa vậy!

(Yandere, hay được dịch là bệnh kiều ạ.)

Tôi dần dần ngạt thở, đuôi mắt của cậu ta thì dần dần đỏ lên, lộ ra sự khoái cảm bệnh hoạn.

Tôi kêu gào trong đầu: [Thảo Nhi, Thảo Nhi làm sao giờ?]

Hệ thống không hề đáp lại.

Tôi vùng vẫy thoát ra, thấy có khe hở nhỏ, tôi vội vàng há miệng cắn chặt, nước mắt đã rơi xuống, nhỏ giọt trên tay cậu ta.

Cậu ta giống như bị bỏng vậy, sự điên cuồng trong mắt nháy mắt đã rút đi.

Khoảnh khắc bàn tay rời khỏi cổ tôi, tôi tham lam mà hít không khí. Chân lại không dám ngừng dù chỉ một bước, vịn vào tường mà chạy ra ngoài.

Sau khi quay về lớp, tôi còn chưa bình tĩnh lại. Ánh mắt cố chấp bệnh hoạn của Thẩm Tư Niên như đang ở trước mắt.

Ông trời ơi, sao tôi có thể khiêu khích một đối tượng như vậy chứ…

Sau đó, hệ thống đã không ngại rắc rối mà đốc thúc tôi: [Xin túc chủ hãy dùng ngôn từ công kích nam chính, khiến cậu ta xấu mặt.]

[Tôi không dám… Lần sau đi.]

[Xin túc chủ sau khi tan học hãy chặn nam chính, sỉ nhục cậu ta.]

[Hả… Thôi đi mà.]

[Xin túc chủ…]

[Không muốn… Tôi rất sợ.]

Sau khi tôi trốn Thẩm Tư Niên nửa tháng, Tiểu Thảo gấp rồi: [Cô có biết chuyện cô hoàn thành nhiệm vụ có liên quan đến chuyện tôi tích điểm không vậy? Ông đây mỗi ngày đều phải dựa vào tiền lương ít ỏi đó để ăn cơm đó.]

Nghe thấy tiếng nói máy móc tức đến mức vỡ giọng là cảm giác thế nào? Dù gì thì tôi cũng cười đến run cả người.

Tiểu Thảo lạnh lùng nói: [Giá trị kinh nghiệm của cô đã trừ hết, xin mau chóng hoàn thành nhiệm vụ.]

Tôi vội vàng thu lại nụ cười, khóc than thảm thiết: [Nhưng mà cậu ta thật sự quá đáng sợ, ta gặp phải nguy hiểm mi lại chẳng tới cứu ta.]

[Đúng là thứ vô dụng, không phải cô đã là người chết rồi sao?]

Tôi bừng tỉnh: [Đúng rồi nhỉ!]

[Kiểm tra thấy nam chính đang ở ngoài trực nhật, xin hãy tiến hành gây rắc rối.]

Tôi mang theo Tiểu Cường và Đại Cường đến chỗ Thẩm Tư Niên đang trực nhật, đó là một nơi có không gian rộng.

Đến gần cuối thu, lá cũng bắt đầu rụng rồi. Bồn hoa trong trường trồng đầy cây ngô đồng, chẳng mấy chốc lá ngô đã nằm đầy trên những khoảng trống trên đất. Gió vừa thổi, lá liền bay lượn đầy trời.

Thẩm Tư Niên mặc bộ đồng phục sạch sẽ. Gió thổi dựng tóc mái cậu ta, lộ ra vầng trán trắng nõn sạch sẽ. Ngón tay đang cầm chổi của cậu ta thon dài khỏe khoắn, tràn đầy sức lực.

Nổi bật trên nền tường đỏ gạch trắng, thân hình gầy mảnh của chàng trai càng khiến lòng người rung động.

Gió không nghe lời, lá cây cũng làm loạn, Thẩm Tư Niên lại không ngại phiền mà quét chúng vào một chỗ hết lần này đến lần khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc