Bởi vì ba tôi nuôi nhiều heo, nhà mấy đứa du côn kia nuôi ít hơn, bọn nó sợ ba tôi, cho nên mới gọi tôi là chị đại.
Nữ phụ này ỷ vào gia đình có chút tiền mà đi khắp nơi bắt nạt người khác, mấy đứa dưới trướng cũng dùng tên cô ta để bắt nạt bạn học.
Em gái nam chính chính là một trong số đó.
Sau khi tôi hung hăng được vài năm, nam chính nhờ vào thành tích học tập xuất sắc, vào được trường đại học tốt nhất. Khi đó tôi làm con simp chúa, đi khắp nơi giở trò, làm đứt gãy liên hệ giữa nam chính và nữ chính, còn tự mình cảm động mà âm thầm đóng học phí cho nam chính.
Cho dù khi nam chính đã trở thành nhà khoa học được người người ngưỡng mộ, cậu ta cũng không nhớ đến nửa điểm tốt của tôi, thậm chí còn bắt đầu điên cuồng báo thù tôi.
Có năm nhà tôi có dịch tả lợn, đi khắp nơi không mua nổi thuốc, sau này mới biết là do nam chính chỉ thị, không được bán thuốc cho nhà tôi.
Tiểu Thảo thong thả ung dung cắn móng tay: [Đạt được mục đích trong sách rồi, cô có thể quay về thế giới cũ.]
Nó nhẹ nhàng thổi một cái: [Cô vừa thi đỗ nghiên cứu sinh nhỉ?”
Tôi lập tức nở một nụ cười nịnh nọt: “Thảo Nhi, tất cả nghe theo ngài sắp xếp.”
Nương theo ký ức của nguyên chủ mà về nhà.
Tôi ngạc nhiên, cửa lớn lộng lẫy xa hoa, so với tượng sư tử đá ở tất cả những nhà khác, tượng sư tử đá trước cửa nhà này có nhiều thêm một viên ngọc.
Không đúng, đây là lợn đá…
Trên bàn ăn cơm, heo sữa quay, ruột già xào, tai heo nguội, bụng heo xào bí đao, tim heo xào khoai tây...
Tôi giữ bình tĩnh: “Lần sau có thể không làm nhiều thịt heo như vậy không ạ?”
Người mẹ cười tươi gắp cho tôi một miếng sườn heo: “Nói gì vậy, không phải con thích ăn nhất sao?”
Người ba chỉ chỉ về phía trước, một chiếc đầu heo vàng đang được đặt trên bàn thờ, nó và hai chú heo con ở phía trước nó đang ngây ngốc nhìn tôi.
Tôi không thể tin nổi mà nhìn sang ba, ba kiêu ngạo hất cái chỏm tóc ngắn, chẳng trách trận dịch heo mấy năm sau có thể lấy đi mạng của ông ấy.
Tôi dự định sẽ trọ ở trường, chứ cứ ăn như vậy chắc sẽ điên mất.
Ngày khai giảng ấy, ba mẹ nạp cho tôi mấy vạn tiền trong thẻ cơm, chỉ sợ tôi ăn không tốt.
Tới gần cổng trường, hai đứa làm chân sai vặt ngay lập tức giúp tôi xách hành lý. Tôi giả bộ thích nghi, nhìn vào hai khuôn mặt giống y hệt nhau, hài lòng gật đầu: “Nghỉ một hôm đi, trí nhớ của tôi không tốt lắm. Đúng rồi, cậu tên là gì?”
Cánh tay xách hành lý khựng lại, người kia nước mắt lã chã nhìn tôi: “Chị Mai, em là Tiểu Cường.”
Người còn lại khó khăn giải thích: “Em là Đại Cường.”
“Hai người họ gì thế?”
Hai người đồng thanh lên tiếng: “Chu!” (đồng âm với Trư - lợn)
Tôi: “...”
Chậm rì rì mà đi đến lớp, đang định nằm lên bàn nghỉ ngơi một lát, có người lại nơm nớp lo sợ đi đến: “Chị Mai, có người… tìm… chị.”
Tôi thiếu kiên nhẫn mà ngẩng đầu dậy, người kia bị dọa đến nỗi không dám quay đầu lại mà chạy vụt đi.
Đi đến trước cửa, tôi thấy một cô bé xinh xắn đang đứng, mắt sáng long lanh nước giống như quả nho vậy. Em ấy nhút nhát rụt rè.
Mắt tôi cứ nhìn chằm chằm vào em ấy: “Em gái nhỏ tìm chị có chuyện gì thế?”
Môi em ấy run rẩy, lại vẫn dũng cảm mà mở miệng: “Chị đừng tìm anh tôi gây phiền phức, hiện tại anh ấy học năm ba rồi, rất bận.”
Phá được án rồi.
Hóa ra là em gái của nam chính.
Tôi định nói em yên tâm đi, từ nay chị không bắt nạt em nữa. Nhưng hệ thống trong não lại đưa ra chỉ thị: “Phát hiện nam chính ở cách đó không xa, xin hoàn thành nhiệm vụ tát em gái ngay trước mặt nam chính.”
Tôi: !!!
Mi làm người đi hệ thống, em gái dễ thương thế này mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


