Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Cả Nhà Cực Phẩm Dẫn Cả Thôn Chạy Nạn Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

... Nhưng cũng chẳng trách được ông cụ Hứa.

Cả gia đình nguyên chủ đúng là có hơi quá đáng. Ngay cả tiền quan tài mà vợ chồng ông cụ Hứa dành dụm mấy chục năm cũng dám lấy trộm, chẳng biết đã tiêu xài vào đâu hết rồi.

Ôi.

Hứa Duyệt Khê đơ mặt ra, một lần nữa thấu hiểu được uy lực của nguyên chủ: "Ồ."

Sau một hồi mắng nhiếc chửi rủa, ông cụ Hứa ném cho Hứa Trọng một bọc hạt giống, im lặng một lúc rồi nói:

"Ngươi cũng đừng chê lúc chia gia chia cho ngươi ít. Ngần ấy năm, đại ca ngươi cho ngươi mượn tám tiền, tiểu đệ ngươi cho ngươi mượn sáu tiền, còn có một lượng rưỡi lừa của ta và số tiền quan tài ngươi trộm mất, ngươi đều chưa từng trả. Đại tẩu và đệ muội của ngươi trong lòng sớm đã có khúc mắc rồi, đều nhờ ta và mẹ ngươi chăm chỉ, bọn họ mới mắt nhắm mắt mở cho qua. Ta không biết các ngươi có lọt tai những lời này không, sau này tự các ngươi sống đi, đừng đến nhà nữa, ta cũng... cứ coi như không có đứa con này."

Hứa Trọng sống mũi cay cay, không kìm được gọi một tiếng: "Cha."

Ông cụ Hứa lắc đầu, không thèm để ý đến đối phương, quay người rời đi.

Nhìn bóng ông cụ Hứa đi xa, Hứa Duyệt Khê nhăn mặt hỏi Hứa Trọng: "Cha, rốt cuộc chúng ta nợ trong thôn bao nhiêu bạc? Trong vòng nửa tháng có trả hết được không?"

Năm mất mùa còn cách hai năm nữa, nhưng nếu trong vòng nửa tháng không trả sạch nợ mà bị đuổi khỏi thôn Sơn Bắc, nơi đất khách quê người, thì thực sự là không còn đường sống.

Hứa Trọng cầm bọc hạt giống cất vào trong nhà:

"... Không tính mấy khoản tiền vặt trộm gà bắt chó và năm lượng tiền quan tài trộm của cha ta, thì nợ thôn Sơn Bắc tổng cộng mười ba lượng bạc."

Trình Dao nghe có gì đó sai sai, bà ngã từ trên vách núi xuống, cứ nhớ lại là lại đau đầu: "Cái gì gọi là nợ thôn Sơn Bắc?"

Hứa Trọng nhìn trời: "Bà là người ở thôn kế bên, tức là thôn Sơn Nam gả qua đây. Chúng ta còn mượn bạc của cả nhà bà, hàng xóm láng giềng... Trên trấn Lâm Hải cũng mượn không ít, đều phải trả."

Cả nhà năm người: "..."

Ngày tháng này, không sống nổi nữa rồi!

Lần này tiêu đời thật rồi.

Trình Dao thầm nghĩ, năm đó bà và Hứa Trọng tuy nghèo, nhưng cũng đâu đến mức nợ nần chồng chất thế này. Lý chính còn đánh tiếng, nửa tháng không trả hết là đuổi đi...

Cái gùi bị đá lật, con lợn rừng con vừa mới chào đời bò ra ngoài, không ngừng kêu ụt ịt. Năm người cúi đầu nhìn, còn có một con lợn phải nuôi, càng tuyệt vọng hơn.

"Ông nội nói đúng, tự mình còn nuôi không nổi, lấy đâu ra sức mà nuôi lợn rừng con? Hay là bán đi thôi."

Hứa Không Sơn dùng chân nhẹ nhàng lật con lợn con lại.

Hứa Duyệt Khê lại nhớ ra, lúc nãy chẳng phải Hứa Ngưng Vân hái được cái thạch hộc gì đó sao? Nàng dốc ngược giỏ tre, đổ hết đồ bên trong ra, nhặt lấy cây thạch hộc có vẻ ngoài bình thường kia, mong đợi nhìn Hứa Ngưng Vân: "Tỷ, thứ này đáng giá bao nhiêu tiền?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc