Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Cả Nhà Cực Phẩm Dẫn Cả Thôn Chạy Nạn Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

"Đi gần ba tiếng đồng hồ, làm chúng ta lo chết đi được!"

Trình Dao đón lấy, Hứa Trọng và Hứa Không Sơn lần lượt đỡ lấy cái gùi và giỏ tre hai người đang mang.

"Ồ, còn có vải thiều và lợn con nữa? Tốt tốt tốt."

Hứa Trọng rất lạc quan, đặt gùi xuống đất, nhặt một cành vải thiều đưa cho Trình Dao: "Ta đã nói là có Ngưng Vân ở đó, không cần lo lắng mà."

Nếu chỉ có một mình Hứa Duyệt Khê chạy lên núi, mấy tiếng không về, bọn họ chắc chắn phải lao ngay vào núi tìm một lượt. Nhưng Hứa Ngưng Vân xưa nay luôn đáng tin cậy, không cần quá lo lắng.

Hứa Duyệt Khê đã sớm đói bụng, cũng không muốn đợi xào rau gì nữa, chào hỏi người nhà:

"Vừa ăn vừa nói chuyện, cha mẹ đại ca, mọi người không biết đâu, tỷ tỷ giỏi lắm đói..."

Năm người ngồi bệt xuống trước cửa nhà tranh, bắt đầu ăn vải thiều, nghe Hứa Duyệt Khê khen Hứa Ngưng Vân lên tận trời xanh, nào là danh y tuyệt thế Hoa Đà tái thế, đều nhịn không được bật cười.

Hứa Không Sơn nhả hạt vải, châm chọc: "Ta cũng rất lợi hại mà, cả cha mẹ nữa. Trong nhà chỉ có mình muội, suốt ngày nằm ườn trên sofa lướt điện thoại như cái bánh tráng, ngày ngủ đêm..."

Hứa Duyệt Khê hừ một tiếng, quay đầu không thèm để ý đến người ca ca đáng ghét này, nhưng lại chú ý thấy một bóng người già nua đang lảo đảo đi tới. Nàng nhìn kỹ vài cái, thấy ông lão trông hơi giống Hứa Trọng và Hứa Vọng Dã, vội đẩy Hứa Không Sơn một cái:

"Ông nội, sao ông lại tới đây? Bố... cha, đại ca, mau đi đỡ một tay đi."

Trình Dao cũng lên tinh thần, sợ ông cụ Hứa nhìn ra điểm bất thường rồi đuổi bọn họ ra khỏi thôn Sơn Bắc ngay tại chỗ.

Hứa Trọng và Hứa Không Sơn vội vàng tiến lên, mỗi người một bên đỡ lấy ông cụ.

"Cha, sao cha… cha lại tới đây? Đã ăn cơm chưa? Hay là ăn chút vải thiều đi, là Ngưng Vân và Khê Nhi lên núi hái về đấy..."

"Cha, cha cũng thấy đấy, chúng con không phải không muốn trả tiền, thật sự là không có bạc, con..."

Ông cụ Hứa bước qua người Hứa Trọng, nhìn căn nhà tranh dựng tạm bợ đến chó cũng không thèm ở phía sau hắn ta, cơn nóng nảy lập tức bốc lên. Ông đá một cái vào cái gùi đựng lợn rừng con, mắng tất cả những người có mặt ở đó một trận vuốt mặt không kịp.

"Bình thường khốn nạn thì cũng thôi đi, bây giờ đến chỗ ở cũng nát thế này, tự mình còn nuôi không nổi, còn đòi nuôi lợn? Ta thấy các ngươi mới là lợn, sớm muộn gì cũng chết đói chết khát chết mệt thôi..."

Ông cụ đang lúc tuổi già sức yếu mà vẫn "sung sức", mắng một mạch nửa buổi trời không ngừng nghỉ.

Hứa Duyệt Khê nhìn người nhà mình, một người bị thương quá nặng, sắc mặt trắng bệch; một người bị chỉ tận tay mắng tận mặt, vì quá chột dạ nên không dám cãi nửa lời. Hai người còn lại mấy lần định xen vào để làm dịu cơn thịnh nộ của ông cụ, nhưng đổi lại chỉ là những tiếng quát tháo lớn hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc