“Thịt a…” Lâm Tú Hồng thầm nghĩ, trong lòng không khỏi nhớ lại lần cuối cùng mình được ăn thịt là khi nào. Hình như đã hơn ba tháng rồi thì phải. Lần đó cô chỉ được ăn một cục thịt băm nhỏ xíu, vừa cho vào miệng đã tan biến, nhưng hương vị thơm ngọt ấy lại khiến cô nhớ mãi không quên.
Phương Phán Xuân bắt gặp ánh mắt thèm thuồng của cháu gái, liền trừng cho một cái rồi lạnh lùng nói:
“Cháu nhìn cái gì, đây chính là đồ tốt đấy. Muốn ăn sao? Không có cửa đâu. Phải cất cho thật kỹ, tốt nhất là bỏ vào đáy hòm. Sau này nếu cuộc sống quá khó khăn thì đem ra bán sang tay cho người khác, đến lúc đó trong nhà sẽ có thêm không ít đồ ăn.”
Lời nói ấy khiến không khí trong phòng thoáng chốc trở nên nặng nề. Thịt hộp – thứ mà người khác coi là món ăn, thì trong mắt bà lại là tài sản quý giá, phải giữ gìn như vàng.
Hôm nay, Lâm Thanh Thạch đã phải xin nghỉ để đi đón con trai trở về. Nếu không, giờ này ông vẫn còn đang ở ngoài đồng giám sát mọi người làm việc, bởi lúc này công điểm vẫn chưa kết thúc.
Phương Phán Xuân thì cẩn thận cất kẹo sữa thỏ trắng vào trong túi, còn thịt hộp thì ôm chặt trong ngực, như sợ ai đó giật mất. Bà muốn nhanh chóng trở về nhà, đem bỏ vào tủ rồi khóa lại. Bởi bà biết, nếu chờ đến khi tan tầm, chắc chắn sẽ có nhiều người kéo đến xem náo nhiệt, lúc đó đông người thì phức tạp lắm. Nghĩ đến đây, bà lập tức đứng lên, giọng nói dứt khoát:
Trong khi đó, Lâm Hoa Khôn cẩn thận lột vỏ một viên kẹo sữa thỏ trắng. Cậu bỏ vào miệng, nháy mắt vị ngọt dịu và béo béo của sữa đã lan tỏa khắp khoang miệng. Hương vị ngon đến mức khiến đôi mắt của cậu khẽ nheo lại, như muốn tận hưởng từng chút một.
Đúng là không hổ danh kẹo sữa thỏ trắng thần thánh. Thứ quý giá như thế này, một năm chắc chỉ được ăn một hai lần là nhiều. Trong khoảnh khắc ấy, niềm vui nhỏ bé lan tỏa, khiến cậu cảm thấy như mình vừa được chạm vào một phần hạnh phúc hiếm hoi giữa những ngày tháng thiếu thốn.
Ngày thường Lâm Thanh Thạch rất ít khi nói cười, chỉ có khi ở cạnh vợ và trước mặt con gái thì mới có sắc mặt tốt, hiện tại ông nhìn thấy con trai thứ tư của mình có khí thế hiên ngang lại trưởng thành, trên mặt cũng phá lệ nhu hòa hơn vài phần: "Hoa Hoán, tình huống hiện tại của con trong quân đội như thế nào?”
Lâm Hoa Hoán ôm chặt em gái không muốn buông tay, nhìn cái miệng nhỏ của cô vừa ngừng lại, anh liền nhét thêm một viên kẹo vào miệng cô, sau đó mới quay sang trả lời: "Tất cả đều tốt ạ."
Hiểu Hiểu nheo lại đôi mắt, hôn lên gương mặt của anh một chút, cô cất giọng nói: "Em rất thích anh tư." Vừa nói xong đã nhận được nụ cười tươi rói của Lâm Hoa Hoán.
Trong bộ đội có rất nhiều sự việc không thể tiết lộ ra bên ngoài, Vệ Hỉ Nhạc nhìn cảnh con trai cùng con gái thân thiết với nhau, bà cười vui đến nỗi nếp nhăn trên mặt cũng phai nhạt đi trông thấy, có điều tình cảnh này dù có thay đổi một chút, nói là cha với con cũng không sai biệt chút nào.
Nghĩ đến đây, lòng bà chợt nảy lên, vội quay sang hỏi con trai: "Hoa Hoán, trước đó không phải con nói con có bạn gái sao? Hiện tại thế nào rồi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
