Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Cái này chính là kẹo sữa thỏ trắng đấy, quý giá biết bao, mấy viên kẹo này còn đủ tiền mua được một ly sữa bò, tính ra cả một bao lớn như vậy, có khi đã tiêu hết một tháng tiền lương cũng nên.

Dù nhận lấy nhưng Phương Phán Xuân vẫn không quên làu bàu, nhịn không được mà dặn dò cháu trai: "Có tiên cũng đừng tiêu linh tinh, mai mốt đừng mua nữa, thà để chỗ tiền đó mua quần áo mà mặc còn hơn."

Lời này cũng rất có lý, Vệ Hỉ Nhạc liên tục gật đầu, nhanh chóng lấy một viên lột vỏ rồi nhét vào miệng con gái, nhìn khoé miệng Hiểu Hiểu phồng lên, khuôn mặt nhỏ của cô tràn đầy hưởng thụ thì bà cũng thấy vui lây, sau đó Vệ Hỉ Nhạc gom mớ kẹo sữa còn dư lại đem đi cất.

Đúng là kẹo sữa này rất quý, đã vậy còn cung không đủ cầu, công xã của bọn họ thỉnh thoảng mới thấy bán thứ này, vừa xuất hiện không bao lâu là đã bị người đoạt hết. Trước đó bọn họ chỉ có thể mua được mấy viên, đâu có giống như Lâm Hoa Hoán, vừa ra tay là mua hẳn một bao lớn.

"Cháu biết, ông nội bà nội, cháu cho mọi người thêm mấy lon thịt hộp nữa, hai người mang về để bồi bổ nhé." Nói xong anh lại móc mấy lon thịt hộp ra từ một chỗ khác.

Vừa nhìn rõ thứ trước mặt là gì, Phương Phán Xuân lập tức buông lỏng cánh tay, không còn giữ khư khư trong lòng ngực nữa. Thứ bà đang ôm chính là lon thịt hộp – món đồ quý hiếm mà cả nhà đều khao khát.

Lâm Hoa Hoán nhanh chóng giải thích, giọng điệu vừa bình thản vừa mang chút tự hào:

“Đây là phần thưởng có được từ lần làm nhiệm vụ trước đó, tổng cộng có hai vại. Một vại cho ông bà nội, vại còn lại cho ba mẹ.”

Phương Phán Xuân nghe vậy, trong lòng thoáng dấy lên một tia bất mãn. Thế không có phần để chia cho thím út của cháu à? Bà suýt chút nữa đã buột miệng nói ra, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.

Thực ra, hai ông bà già vốn dĩ phải ở chung với nhà con trai cả. Nhưng con trai út hy sinh trên chiến trường, để lại mấy đứa con còn nhỏ xíu. Người mẹ trẻ của chúng lại kiên quyết nói sẽ không tái giá, vì thế ông bà liền chuyển sang ở cùng nhà con trai út, phụ giúp chăm sóc ba đứa trẻ.

Lâm Hoa Khôn cũng không giấu nổi sự mong chờ. Cậu len lén nhìn thoáng qua mẹ mình, rồi lại nhìn sang anh tư, cổ họng khẽ nuốt một ngụm nước miếng. Ngay cả cậu còn như vậy, thì Lâm Tú Hồng càng khỏi phải bàn. Đôi mắt cô bé dán chặt vào lon thịt hộp trên tay bà nội, ánh nhìn sáng rực, như thể chỉ chờ được mở ra để thưởng thức ngay lập tức.

Trong căn nhà nhỏ, không khí bỗng trở nên rộn ràng, tất cả ánh mắt đều hướng về món quà quý hiếm ấy. Lon thịt hộp không chỉ là thức ăn, mà còn là biểu tượng của sự sung túc hiếm hoi trong những năm tháng thiếu thốn, khiến ai cũng cảm thấy vừa háo hức vừa xúc động.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc