Toàn bộ trẻ con đang ngồi ở đây đều nhận được hoa quả ngào đường mà bà phân chia, mỗi người hai viên.
Nhìn thấy mấy thứ bà lấy ra, Phương Phán Xuân vui rạo rực vuốt ve vải vóc, toàn bộ chỗ này, đủ làm cho hai đứa cháu trai mỗi đứa một bộ quần áo, Vương Nguyệt Quế bên kia cũng vậy, khoa tay múa chân một chút, biết được lớn nhỏ, liền vui vẻ quyết định cất lại, hiện tại quần áo còn đủ mặc, chờ sau khi cháu trai lớn lên, không có quần áo cũ để vá nữa, thì sẽ lấy ra làm quần áo cho bọn họ.
Tào Phi Yến vuốt ve mảnh vải, tươi cười trên mặt rất nhạt, chỉ có một miếng vải này, nếu như người đàn ông của cô ta còn ở đây, thì làm sao cô ta còn phải phiền não chuyện quần áo của mấy đứa nhỏ? Bây giờ miếng vải này cũng giống như đồ bố thí vậy.
Tào Phi Yến âm thầm đẩy con gái mình, Lâm Tú Hồng đứng ở bên cạnh cô ta, một tay vuốt vải, một tay đặt ở trong túi áo, vững vàng che chở hai viên kẹo, bị mẹ đẩy một cái, có chút không hiểu mà nhìn cô ta, kết quả liền nghe được mẹ nhỏ giọng nói: "Con đi hỏi anh tư Hoán, hỏi xem hắn tặng cho ba mẹ hắn còn có em gái và em trai hắn cái gì, còn nhớ rõ mẹ đã nói gì với con không."
Lúc Lâm Hoa Hoán trở về mang theo một cái bao to đùng, ai cũng biết chắc chắn bên trong không chỉ có mấy món quà vừa rồi. Nghe mẹ nhắc đến, ngón tay Lâm Tú Hồng bất giác cọ sát vào nhau, trong lòng vừa hồi hộp vừa mong chờ. Cuối cùng, dưới ánh mắt thúc giục đầy ẩn ý của mẹ, cô bé chậm rì rì bước tới trước mặt Lâm Hoa Hoán.
Hiểu Hiểu thì khác, cô không đứng cũng chẳng ngồi trên mặt đất, mà rúc gọn trong lồng ngực của Lâm Hoa Hoán. Anh vừa tắm rửa xong, liền bế cô lên và nhất quyết không buông tay, như thể muốn giữ lấy sự đáng yêu mềm mại ấy cho riêng mình.
Lâm Tú Hồng khẽ đưa mắt nhìn Hiểu Hiểu, trong lòng dấy lên một chút hâm mộ. Hai người anh trai của cô chưa từng thân thiết với cô như vậy. Cô và cô bé em họ này có điểm giống nhau: cả hai đều là con gái duy nhất trong nhà, phía trên đều là các anh trai. Nhưng điểm khác biệt lại càng nhiều hơn – Tú Hồng không có cha, mẹ thì luôn coi trọng hai anh trai, ông bà nội cũng vậy. Còn hai người anh trai thì chỉ biết sai khiến cô, chưa từng dành cho cô sự quan tâm dịu dàng.
Nghĩ đến lời mẹ dặn, Tú Hồng mấp máy khóe miệng, lấy hết can đảm tiến đến gần, giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng:
“Anh tư Hoán, em là Tú Hồng.”
Lâm Hoa Hoán và Hiểu Hiểu đều nhận ra sự lúng túng của cô bé đang đứng trước mặt. Rõ ràng Tú Hồng muốn thể hiện sự gần gũi, nhưng lại không biết mở lời thế nào, chỉ đứng đó với vẻ ngượng ngập, khiến không khí thoáng chốc trở nên gượng gạo.
* Bánh quai chèo hay còn được gọi với cái tên là bánh quẩy hoặc quẩy thừng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









