Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Vương Nguyệt Quế nhìn không quen dáng vẻ này của ông, bà biết ông ăn nói vụng về, trước khi tới bà đã giúp ông suy nghĩ nên nói như thế nào, kết quả đến trước mặt lại nói không nên lời, vẫn phải để bà lên sân khấu, bà cũng đã quen với chuyện này rồi, nhiệt tình cười với Lâm Hoa Hoán, tiếp nhận đề tài:

"Thăm người thân là phải đi, thằng tư lần này trở về có thể ở được bao lâu? Bốn năm mới có thể trở về, chắc chắn thời gian có thể ở lại tương đối dài đi, trước tiên không cần gấp gáp, cứ nghỉ ngơi đã, trên đường vội vàng bôn ba trở về, khẳng định cũng mệt mỏi rồi."

"Thằng tư, bây giờ con giữ chức vị gì thế? Có được thăng chức không?"

"Thằng tư, con hiện tại làm lính ở nơi nào vậy..."

Liên tiếp những câu hỏi giống như đạn pháo bắn ra, vừa mở miệng là người khác dễ dàng chen vào. Trước những vấn đề có thể trả lời, Lâm Hoa Hoán chọn lọc rồi đáp, còn những đề tài mẫn cảm thì khéo léo tránh đi.

Anh kể cho mọi người nghe vài chuyện nhỏ trong lúc huấn luyện: nào là khi rảnh rỗi trên núi, cả đội thiết lập cạm bẫy, kết quả có chiến hữu không cẩn thận trúng chiêu, phải trở về tĩnh dưỡng hơn nửa tháng; rồi có lần lợn rừng từ trên núi xuống, chạy thẳng vào chỗ của bọn họ, cuối cùng nhà ăn được thêm một bữa thịnh soạn, mọi người ăn no đến mức vui vẻ cười vang.

Câu chuyện của anh khiến cả nhà nghe say sưa. Tào Phi Yến thì lặng lẽ ngồi một bên, từ lúc tới chỉ chào hỏi và mỉm cười, sau đó yên lặng nhìn ánh lửa yếu ớt của đèn dầu hỏa, trong lòng dâng lên nỗi kinh ngạc xen lẫn chua xót.

Cô nhớ tới người đàn ông của mình – cũng là quân nhân – nhưng đã hy sinh, để lại một mình cô cùng mấy đứa nhỏ. Nếu như anh ấy vẫn còn sống, hẳn là cũng sẽ náo nhiệt, cũng sẽ có những câu chuyện để kể như thế này. Nghĩ đến đó, trái tim cô lại nhói lên, hối hận rằng lẽ ra lúc trước mình nên ngăn cản anh mới đúng…

Không khí đang rộn ràng thì Vương Nguyệt Quế khéo léo dẫn dắt câu chuyện sang hướng bà muốn biết. Bà cười rạng rỡ, giọng nói đầy tò mò:

“Tôi nghe người ta nói, lúc con trở về mang theo một cái bao rất to. Thằng tư, con mang theo cái gì về đó? Có cái gì hiếm lạ thì mau đem ra cho chúng ta cùng mở rộng kiến thức.”

Nụ cười trên mặt Vương Nguyệt Quế sáng đến mức khiến hai đứa con trai của bà đều có chút ngượng ngùng. Họ và Lâm Hoa Hoán chênh lệch vài tuổi, lúc trước ít khi chơi cùng nhau vì đã sớm lập gia đình.

Nay lâu ngày gặp lại, nhất thời cũng không biết nói gì, chỉ ngồi bên cạnh mang theo bọn trẻ, thành thật làm thính giả. Vừa nghe thấy lời này của mẹ, cả hai liền hiểu bà có chủ ý gì, lập tức cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt của Lâm Hoa Hoán.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc