Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Xuyên Luôn Đến Tận Thế Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Nghĩ đến nhóm bạn của mình, Minh Châu bắt đầu hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra vào hôm qua.

Năm nay tết dương lịch trúng vào chủ nhật, vì được nghỉ bù vào thứ hai nên có tới ba ngày nghỉ liên tiếp, cả nhóm quyết định kéo nhau đi dã ngoại cắm trại, cùng nhau đón khoảnh khắc kết thúc năm cũ, chào đón năm mới.

Tới nơi sau khi hạ trại xong xuôi, cả đám bắt đầu dựng lò nướng để làm tiệc nướng BBQ.

Ăn nhậu ca hát chán chê Minh Châu muốn đi vệ sinh. Lúc ấy thấy mọi người còn đang mải vui chơi quên cả trời đất nên cô đành đi một mình mà không rủ ai theo.

Khi đi ngang cái ghế nằm của cô, nhìn thấy bé Mon đang nằm ườn ra trên ghế cô tiện tay bế nó theo luôn.

Nơi cắm trại nằm cạnh một con suối, gần sát cánh rừng nhỏ. Chủ tớ một người một mèo dựa vào ánh sáng từ đèn pin điện thoại cứ thế đi vào trong rừng tìm chỗ đi vệ sinh.

Sau khi đã gửi một tình yêu bao la vào đất mẹ, cả người Minh Châu sảng khoái hẳn. Nhìn giờ trên điện thoại, còn mười phút nữa là mười hai giờ, sắp đến khoảnh khắc đón chào năm mới rồi, đi ra đợi bắn pháo bông vừa đẹp. Nghĩ thầm như vậy nên cô gọi Mon quay về ngay.

Lúc này, một cơn gió lạnh thổi tới khiến Minh Châu không khỏi rùng mình. Âm thanh lá cây rì rào trong gió, tiếng lạo xạo của lá cây khô bị dẫm vỡ vụn dưới gót chân cô qua làm cho khung cảnh đêm khuya trở nên rùng rợn hơn.

Vốn gan dạ, nên Minh Châu chẳng thấy sợ chút nào. Cô bình tĩnh rọi đèn men theo lối cũ trở ra.

Đúng rồi, chính là lúc này, cô nhớ ra rồi. Lúc đó gió càng lúc càng mạnh, cả cánh rừng bỗng nổi lên một tầng sương mù mỏng, rồi nhanh chóng trở nên dày đặc, biến không gian ngập trong một vùng trắng xoá.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh khiến Minh Châu không kịp phản ứng. May mắn trước khi bị cơn lốc xoáy cuốn đi, bé Mon đã kịp nhảy vào lòng cô. Sau khi ôm chặt lấy Mon, mọi thứ trước mắt Minh Châu bỗng tối sầm lại.

Đến khi mở mắt ra đã thấy bản thân nằm trong phòng bệnh, bên cạnh còn xuất hiện một cô gái giống y chang cô, còn tự xưng chị gọi cô là em gái nữa chứ.

“Em gái...em gái...”

"Hả?"

Bị lay mấy cái cắt ngang dòng suy nghĩ, Minh Châu choàng tỉnh, ngơ ngác nhìn muỗng cháo ngay trước mặt.

“Em đang nghĩ gì mà tập trung dữ, chị gọi nãy giờ luôn đó. Nào ngoan, há miệng chị đút.”

Chưa kịp hồi thần, Minh Châu phản xạ há miệng ngậm lấy muỗng cháo. Vừa nuốt hết cháo Minh Châu không nhịn được ảo não, đây là coi cô là con nít lên ba à.

Minh Châu vội đón lấy chén cháo: “Để tôi tự xúc ăn.”

Cô gái vui vẻ cười: “Nãy chị gọi điện báo tin em tỉnh cho bà nội, nội vui lắm, nội đòi vô bệnh viện thăm em mà chị không cho. Nội lớn tuổi, nhiệt độ ngoài trời lại cao bất thường, chị không dám để nội mạo hiểm, em đừng buồn nghen. Đàng nào hai ngày nữa em được xuất viện rồi chị đưa em về gặp nội.”

"Không sao, đừng để bà vô, đi lại vất vả."

"Ừm."

"À mà em gái, em tên gì."

Cô gái kia vừa nghe tên Minh Châu đã vội bịt miệng kịp ngăn tiếng hét phát ra.

"Em gái, chúng ta không hổ là chị em sinh đôi. Đúng là duyên phận! Thật trùng hợp, chị cũng tên Minh Châu, hi hi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc