Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Xuyên Luôn Đến Tận Thế Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Nhìn theo theo bóng lưng cô gái kia, Minh Châu âm thầm chậc lưỡi, không lẽ cô thực sự có chị em sinh đôi bị thất lạc?, chứ nhìn cô gái kia giống cô khủng khiếp. Có khi hai người đứng một chỗ cũng không phân biệt được ai với ai đâu.

“Sao em lại ra đây?”. Cô vừa theo bác sĩ hỏi kỹ tình hình dinh dưỡng của em gái, chỉ trong chốc lát quay ra đã thấy em gái đứng ngoài hành lang bệnh viện ngó trái ngó phải, lại còn đi chân đất nữa chứ, đây là vội vã ra tìm cô sao?

Nhận thấy cô gái kia đã đến bên cạnh mình, Minh Châu vội hỏi:

“Lúc đưa tôi đến đây, cô có thấy bên cạnh tôi có một bé mèo đen không?” Minh Châu khẽ mím môi, cô phát hiện có điều gì đó quái quái ở đây, nhưng cô không muốn suy nghĩ, lúc này vẫn là tìm bé mèo của cô quan trọng nhất. Nghĩ đến nơi xa lạ này, không biết Mon lạc ở đâu, Minh Châu cảm thấy bất an.

Trời ơi con bé này, giờ này còn lo nghĩ tới mèo, chắc bé mèo quan trọng với em ấy lắm. Nghĩ tới chú mèo đen kia, cô không nhịn được mỉm cười.

“Mèo hả, em an tâm, chị để nó ở nhà không sao đâu. Bé thông minh lắm, lúc chị đưa nó về nhà nó nhất định không chịu, cứ quấn quanh chị mãi luôn. Đến khi chị nói bé ở nhà với bà nội để chị vô chăm sóc em bé mới chịu im đó. Chưa bao giờ chị gặp một bé mèo nào thông minh vậy luôn đó.”

"Mà có gì thì nằm yên đợi chị, chứ cơ thể em chưa khoẻ hẳn không được chạy lung tung đâu đấy."

Cô gái vừa nói vừa không quên lôi kéo Minh Châu vào lại phòng bệnh.

Nghe tin Mon không sao Minh Châu khẽ thở phào cô cũng mặc kệ để cô gái kia lôi kéo mình.

Sau khi gọi y tá vào cắm lại kim truyền dịch xong xuôi hết cô gái mới an tâm dặn dò Minh Châu:

“Em nằm đợi xíu chị xuống căng- tin mua chút cháo thịt bằm cho em lót bụng nha.”

Minh Châu khẽ ừm một tiếng rồi thôi. Thật ra cô rất muốn tìm hiểu mọi chuyện ngay bây giờ, nhưng xét thấy nơi đây là phòng bệnh chung khá ồn ào, khoảng cách giữa các giường cũng gần, không tiện nói chuyện nên thôi vậy, đợi rời khỏi đây đã.

Nhìn chằm chằm trần nhà, đầu óc Minh Châu rối bời. Cô cảm thấy mọi chuyện quái quái bởi vì rõ ràng hôm qua cô còn mặc một cái áo khoác dày vì trời rất lạnh, mà hôm nay thời tiết lại cực kì nóng. Lúc nãy cô chạy ra ngoài một xíu mà mồ hôi đã ướt đẫm lưng rồi.

Mới hôm qua mọi người còn nói mùa đông năm nay thật lạnh, lần đầu tiên ở thành phố này phải mặc áo khoác dầy vào mùa lạnh đó. Mà hôm nay cô đang đổ mồ hôi vì nóng. Thời tiết thất thường vậy sao. Không lẽ cô hôn mê suốt mùa đông đến mùa hè mới tỉnh? Điều này không có khả năng, Minh Châu cảm nhận được cơ thể mình vẫn khoẻ, nếu nằm lâu vậy thì làm gì có sức mà ngồi dậy. Vậy thì chuyện gì đang xảy ra?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc