"Được, vậy bà nhận nhé, sau này có việc gì cần giúp thì cứ tìm bà..."
Bà Chiêu cũng không khách sáo từ chối nữa, bà nhận lấy hộp cơm giữ nhiệt mở ra xem: "Há cảo này cháu tự gói à? Đẹp thật đấy, bà còn tưởng mua ở chợ chứ, tay nghề của cháu giỏi thật, làm món gì cũng thơm như vậy. Bà đi lấy bát đựng ra, cháu vào nhà ngồi chơi đi."
Bà Chiêu đổ há cảo ra, rửa sạch hộp cơm giữ nhiệt rồi trả lại cho Lâm Hi Đường.
Lâm Hi Đường cũng không định ở lại lâu: "Bà Chiêu, Bảo Bảo còn đang đợi cháu, cháu về trước đây ạ."
Bà Chiêu ngạc nhiên: "Bảo Bảo cũng về rồi à?"
"Vâng, cháu đi đây ạ." Lâm Hi Đường gật đầu rồi rời đi.
Trần Tinh vừa mới trải qua một ca trực đêm dài và tan làm trở về nhà, ngay lập tức ánh mắt của cậu đã bị món há cảo bày trên bàn ăn thu hút hoàn toàn.
Lớp vỏ há cảo mỏng đến mức trong mờ, ôm trọn lấy phần nhân đầy đặn bên trong, làm lộ ra những sắc màu vàng non của ngô và xanh biếc của hẹ trông cực kỳ bắt mắt.
Cậu liền cầm đũa gắp một chiếc há cảo nhân ngô thịt heo lên rồi cắn một miếng lớn, hương vị ngọt thanh từ những hạt ngô hòa quyện cùng vị thịt heo dai ngon đậm đà lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, phần vỏ bánh ăn vào cũng thấy đặc biệt thơm ngon và dẻo dai.
Cậu cảm giác như mọi sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng đều tan biến đi phần nào, liền ngẩng đầu lên hỏi: "Bà ơi, món há cảo này bà mua ở tiệm nào mà ngon thế ạ?"
Bà Chiêu nghe thấy tiếng cậu, liền lấy thêm một bộ bát đũa mới từ trong bếp đi ra: "Cháu gái nhà bà Lâm ở phía trước tự làm đấy, ngon không?"
Trần Tinh kích động giơ ngón tay cái lên tấm tắc khen: "Ngon hơn cả ở ngoài bán!"
Bà Chiêu nếm thử một chiếc nhân hẹ thịt heo, ngay khi cắn vỡ lớp vỏ, nước dùng đã tràn qua đầu lưỡi, vị cay nồng của hẹ và vị béo của thịt heo hòa quyện vừa phải, bà cũng khen không ngớt lời.
**
Hôm nay là ngày hợp đồng thuê cửa hàng ở tầng một hết hạn. Lâm Hi Đường lấy hợp đồng ra, chuẩn bị đi lấy lại chìa khóa, nhưng xuống lầu lại thấy quán ăn vẫn đang tiếp tục kinh doanh.
Ông chủ nhìn thấy cô, bèn nhả điếu thuốc trong miệng ra: "Đồ đạc trong quán nhiều, dọn đi dọn lại phiền phức, chúng tôi chịu thiệt một chút vậy, chúng ta cứ thuê tiếp theo giá cũ đi."
Lâm Hi Đường lắc đầu: "Giá cũ đã hết hạn rồi, nếu hai người còn muốn thuê thì là bốn nghìn tệ một tháng."
Ông chủ ném mạnh cái chảo xuống: "Cô đi cướp luôn đi! Cô chuyên bắt nạt mấy người thật thà như chúng tôi đúng không?"
Bà chủ vội vàng đến giảng hòa: "Người đẹp, chúng tôi cũng không dễ dàng gì..."
"Cô là Lâm Hi Đường phải không?" Trần Tinh vừa lúc đi ngang qua, trước đây cậu chỉ gặp Lâm Hi Đường một hai lần, ấn tượng không sâu, phải nhìn một lúc mới chắc chắn, sau đó đưa đồ trong tay ra: "Đây là bà tôi bảo tôi mang đến cho cô, cảm ơn cô về món há cảo hôm qua."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


